Vương Hòa Lâu tức giận hét lớn, đúng lúc này, không biết xuất phát từ tâm lý gì, có lẽ là để lấy lòng Vương Hòa Lâu và Bách Trọng đứng phía sau hằn, Trương Đào lại đứng ra, nhìn về phía Tiêu Trần với dáng vẻ trách móc.
Tiêu Trần sư đệ, đệ quá vô lý rồi, bản thân đệ chiếm lấy chỗ này chỗ ở của sư huynh Bách Trọng đã là bất kính với sư huynh rồi, sư huynh Bách Trọng đã không so đo với đệ thì cũng thôi đi, nhưng sao đệ lại không biết sống chết như thế, còn không mau xin lỗi Vương Hòa Lâu sư huynh đi."
Trương Đào ăn nói rất oai phong lẫm liệt, hoàn toàn tự cho mình là sư huynh của Tiêu Trần, nghe được lời này, ánh mắt của Vương Hòa Lâu nhìn về phía của Trương Đào, cùng là đệ tử hạch tâm, đương nhiên Vương Hòa Lâu biết Trương Đào, chỉ là xếp hạng của Trương Đào trong số các đệ tử hạch tâm quá thấp, ngày thường Vương Hòa Lâu cũng không thèm để ý đến hằn ta, cho nên giữa hai người cũng không có giao tình gì cả.
Lúc này Trương Đào đột nhiên đứng ra khiến cho Vương Hòa Lâu không hiểu được, rốt cuộc Trương Đào và Tiêu Trần là quan hệ như thế nào.
Trương Đào cảm nhận được ánh mắt của Vương Hòa Lâu, hắn vui mừng khôn xiết, nói một câu khó nghe, Trương Đào căn bản không thể nói chuyện được với Vương Hòa Lâu, có được cơ hội như thế này làm sao hắn có thể bỏ qua được chứ, bày dáng vẻ con chó theo đuôi cung kính hành lễ với Vương Hòa Lâu, sau đó kính cẩn nói.
“Vương sư huynh, Tiêu Trần này và ta cùng đến từ Thiên Tê Tông, ta cũng xem như là sư huynh của Tiêu Trần, chuyện hôm nay cũng là do Trương Đào tôi dạy dỗ không nghiêm, vẫn mong sư huynh bỏ qua cho, chuyện hôm nay tôi sẽ cho Vương sư huynh một câu trả lời thích đáng."
Nói xong, Trương Đào quay đầu trừng mắt nhìn Tiêu Trần, lạnh lùng lắc đầu nói: "Tiêu Trần, nghe rõ chưa, còn không mau xin lỗi Vương sư huynh, nếu không ... "
Trương Đào còn muốn trách mằng Tiêu Trần, nhưng mới nói được một nửa, đã nghe thấy một tiếng bốp lớn vang lên, Trương Đào lập tức im bặt, trên mặt han rõ dấu bàn tay đỏ như máu.
Tiêu Trần vốn dĩ không muốn để ý đến tên Trương Đào này, nhưng ai mà biết được tên ngốc này lại được đà lấn tới.
Thật sự tưởng rằng mọi người đều là đồng môn huynh đệ hay sao? Đúng là lố bịch.
Bị cái tát của Tiêu Trần cắt ngang, Trương Đào sững sờ một lúc, nhưng ngay sau đó hắn ta nổi giận đùng đùng, trong lòng hắn ta luôn coi mình là sư huynh của Tiêu Trần, cho nên khi ở trước mặt Tiêu Trần, Trương Đào luôn biểu hiện rất cao ngạo, nhưng cũng vô cùng đố kỵ Tiêu Trần.
Không có cách nào, ai bảo Tiêu Trần vừa vào Thiên Phong Thánh Tông đã trở thành đệ tử hạch tâm số một chứ, địa vị như thế còn cao hơn Trương Đào hắn rất nhiều.
Sau một hồi sững sờ, Trương Đào lập tức nổi giận hét lớn: "Tiêu Trần, ngươi ... ngươi dám đánh ta, ta là sư huynh của ngươi, ngươi lại dám đánh ta".
"Tên đần nhà ngươi, ta có thừa nhận ngươi là sư huynh của ta sao? Cút sang một bên, ta không muốn nói chuyện với một tên đần." Tiêu Trần nghe được lời mằng chửi của Trương Đào, hẳn bình tĩnh nói.
Trí tuệ của Trương Đào thực sự khiến Tiêu Trần không thèm nói chuyện với hắn, người như này chẳng khác gì một tên đần độn cả, hơn nữa còn là loại đần độn hết thuốc chữa.
Tiêu Trần không coi Trương Đào ra gì, Trương Đào thấy thế, hoàn toàn nổi giận. Đôi mắt hắn dường như sắp phun ra lửa, tung một quyền đánh về phía Tiêu Trần.
Trực tiếp ra tay với Tiêu Trần, đối diện với đòn tấn công của Trương Đào, Tiêu Trần cũng hoàn toàn nổi giận, không hề tránh né, dùng một đấm tiếp lấy đòn tấn công của Trương Đào, một tiếng bức bối vang lên, hai nắm đấm đập mạnh vào nhau.
Trực tiếp va chạm, kết quả hoàn toàn có thể tưởng tượng được, Trương Đào làm sao có thể là đối thủ của Tiêu Trần được. Một tiếng hét thảm vang lên, Trương Đào trực tiếp bay ngã thầng vào đám đông, toàn bộ cánh tay phải bị gãy hoàn toàn, máu chảy không ngừng.
Một quyền đã phế đi Trương Đào, đánh hần bay ngã xuống đất, Trương Đào không dám tin nhìn về phía Tiêu Trần, vừa nãy khi mới dùng một quyền tiếp xúc với Tiêu Trần, Trương Đào đã vô cùng hối hận, dường như là đụng tới một khối thiết bản, dù thế nào Trương Đào cũng không hiểu, sao cơ thể của Tiêu Trần lại mạnh đến như thế.
Thực ra bản thân Trương Đào cũng không suy nghĩ, người có thể được Thiên Phong Thánh Tông chỉ định làm đệ tử hạch tâm số một, thì thực lực của Tiêu Trần sao có thể yếu được chứ? Đến cả Bách Trọng cũng biết điều này, cho nên mới phái người đi thăm dò, đáng tiếc Trương Đào quá đần, chính mình không hiểu ra được chuyện này.
Một quyền phế đi Trương Đào, Tiêu Trần lạnh lùng liếc hẳn nói: "Tính cách của ta không được tốt cho lắm, tính nhẫn nại cũng có giới hạn, sau này nếu để ta còn gặp ngươi lởn vởn trước mắt ta như con ruồi thì sẽ không đơn giản như ngày hôm nay đâu."
Tiêu Trần vốn không muốn để ý đến Trương Đào, nhưng tên này lại tự tìm đường chết, nghe được lời của Tiêu Trần, Trương Đào nào dám khẩu xuất cuồng ngôn như lúc nãy, cúi thấp đầu, một câu cũng không dám nói, việc đến nước này hẳn cuối cùng cũng đã hiểu được vấn đề rồi. Tiêu Trần không thể nào đơn giản như hằn tưởng tượng, đồng thời hằn cũng hiểu rõ dụng ý thật sự của Điền Quốc Xuyên, hóa ra Điền Quốc Xuyên muốn Tiêu Trần giúp đỡ hằn và Lý Thành Long, chứ không phải để han và Lý Thành Long giúp đỡ Tiêu Trần.
Hằn ta im lặng cúi thấp đầu, Tiêu Trần cũng mặc kệ hằn, chỉ là một tên hề ngu ngốc thích nhảy nhót mà thôi. Tiêu Trần đưa mắt nhìn về phía Vương Hòa Lâu, giọng điệu vẫn vô cùng lạnh lùng.
"Nếu không phục, bảo Bách Trọng tự mình đến đây, ta không có hứng thú với mấy con cá nhỏ đâu."