Không hề khoa trương khi nói rằng Thiên Hà lục địa mạnh hơn Thiên Thần lục địa nhiều, nhưng mạnh hơn ở điểm nào, thì chính là mạnh hơn ở những Thánh tộc hoặc Thánh Tông có Thánh giả ngồi trấn.
Vậy nên, Tiêu Trần thực sự rất trông đợi vào Thiên Phong Thánh Tông, bởi vì đây chính là mục đích mà Tiêu Trần đến Thiên Hà đại lục.
Ở lại Đế Đô cùng Bạch Như Nguyệt vài ngày, bởi vì hắn sắp phải rời đi, cũng không biết bao lâu sau mới có thể trở về, vậy nên Tiêu Trần vẫn dành nhiều thời gian nhất có thể để ở bên cạnh mẫu thân.
Hai mẹ con nói vài câu như thường ngày, đương nhiên là Bạch Như Nguyệt cũng dặn dò Tiêu Trần rất nhiều điều. Đầu tiên, bà bảo Tiêu Trần ở bên ngoài phải biết cach bảo vệ và tự chăm soc bản than. Hon nữa, Bạch Nhu Nguyệt cung rat lo lắng cho nữa.
Suy cho cùng thì đến bây giờ vẫn chưa có tin tức gì của Tiêu Kình cả, hiển nhiên là ông ấy không còn ở quận Đan Dương nữa rồi. Đối với chuyện này, Tiêu Trần cung nói với Bạch Như Nguyệt rang han sẽ đặc biệt chú ý theo dõi tin tức của phụ thân, chỉ cần tìm được phụ thân, Tiêu Trần sẽ thông báo mẫu thân Bạch Như Nguyệt lập tức.
Không cần lo lắng cho sự an nguy của Bạch Như Nguyệt, hiện tại ở Vô Nguyệt Đế Quốc chắc chắn là không một ai dám làm tổn thương bà ấy, Tiêu Trần cũng không cần lo lắng về điều này. Tuy nhiên trước khi rời đi, hắn cũng phải sắp xếp một vài võ giả khác trong Thiên Thần lục địa.
Suy cho cùng thì bọn họ cũng cần phải nâng cao thực lực của mình, theo kết quả thảo luận giữa Tiêu Trần và Phần Thiên Chúa Tể, cuối cùng cả hai người họ quyết định để một số người ở lại Vô Nguyệt Đế Quốc, hay nói đúng hơn là quận Đan Dương, còn những người khác thì có thể ra ngoài để tu luyện.
Những người có thiên phu va muon tiếp tuc tien bộ nen roi khỏi Vô Nguyệt Đế Quốc, ra ngoài tu luyện và tìm kiếm cơ duyên cho riêng mình, còn những người không muốn ra ngoài để đánh liều tính mạng thì cứ ở lại Vô Nguyệt Đế Quốc. Thứ nhất là có thể họ có thể hết sức ủng hộ Thiên Thần Cư của Vô Nguyệt Đế Quốc. Thứ hai, sau này cũng có thể hướng dẫn cho những thế hệ võ giả Thiên Thần lục địa sau của Vô Nguyệt Đế Quốc.
Đi hay ở, tất cả đều phụ thuộc vào ý của họ, Tiêu Trần và Phần Thiên Chúa Tể không hề ép buộc họ, đây chính là sự sắp xếp của hai người họ đối với những võ giả của Thiên Thần lục địa.
Hon nữa, đoi với thế he vo gia trẻ tuổi, ngoại tru Moc Phong ra thì Tieu Trần dự định trớc tiên se giữ bọn họ ở lại Vô Nguyệt Đế Quốc và tu luyện trong Học viện Hoàng Thất.
Dù sao thì tu vi của những người trẻ tuổi này vẫn còn quá thấp, hơn nữa, mặc dù Học viện Hoàng Thất không mạnh bằng những Thánh Tông, nhưng môi trường tu luyện trước Vấn Đạo Cảnh thực ra không khác quá nhiều so với Thánh Tông, còn chưa nói đến việc trong Học viện Hoàng Thất còn có nhiều Đạo chi lộ, có thể khiến mọi người đột phá Vấn Đạo Cảnh nhanh hơn và vững hơn.
Hơn mười người thuộc thế hệ trẻ tuổi ở lại Học viện Hoàng Thất theo sự sắp xếp của Tiêu Trần. Còn Mộc Phong, trong khoảng thời gian này đã thành công nhập môn đột phá Vấn Đạo Cảnh mà không cần sự trợ giúp của Đạo chi lộ. Đối với hắn ta, Tiêu Trần dự định sẽ đưa hắn ta cùng tham gia tuyển chọn Thánh Tông, tốt nhất là có thể bái nhập Thánh Tông. Cho dù cuối cùng chỉ trở thành một đệ tử bình thường của Thiên Phong Thánh Tông thôi, đối với Mộc Phong mà nói cũng là một chuyện tốt. Dù sao thì Mộc Phong là một tuyệt thế Thiên Kiêu, ở lại Vô Nguyệt Đế Quốc thực sự rất lãng phí.
Tiêu Trần phải mất gần bảy ngày mới có thể thu xếp ổn thỏa mọi việc, cho dù là Bạch Như Nguyệt hay những võ giả của Thiên Thần lục địa đều đã có kế hoạch và dự định riêng của mình. Giống như Phần Thiên Chúa Tể, ông ta treo hàm tước Thái Thượng Hoàng của Vô Nguyệt Đế Quốc như cũ, nhưng sau khi Tiêu Trần rời đi, ông ta sẽ không tiếp tục ở lại Vô Nguyệt Đế Quốc nữa, mà sẽ rời đi, đi ra ngoài tìm cơ hội đột phá cho mình.
Trương Kỳ và Tư Không Minh cũng vậy, hai người họ cũng muốn rời khỏi Vô Nguyệt Đế Quốc để tìm kha nang đột phá Đạo Hoang Cảnh.
Người duy nhất khiến Tiêu Trần ngạc nhiên chính là Cố Tu, hắn ta không có ý định ở lại, nhưng cũng không định ra ngoài tu luyện, mà là muốn đi theo Tiêu Trần đến Thiên Phong Thánh Tông.
Dựa theo những gì ma Co Tu noi, han ta chỉ muon ở ben canh Tiêu Trần, cho dù chỉ là một người tùy tùng, hắn ta cũng cam tâm tình nguyện.
Đối mặt với sự lựa chọn của Cố Tu, trong lòng Tiêu Trần vô cùng cảm động, nhưng cũng có chút bất lực. Cuối cùng, Tiêu Trần chỉ có thể để Cố Tu ở lại Vô Nguyệt Đế Quốc trước, chờ sau khi hắn bái sư Thiên Phong Thánh Tông thành công rồi tính tiiếp. Nếu như có thể để Cố Tu dùng phân thận tùy tùng bên cạnh mình để tiến vào Thiên Phong Thánh Tông thì Tiêu Trần sẽ phái người đến thông báo cho Cố Tu.
Cố Tu không hề có ý nghĩa gì đối với quyết định của Tiêu Trần cả.
Sự việc về cơ bản đã được giải quyết xong, cuối cùng, đợi đến khi Sở Vô Minh thu quân về triều, Tiêu Trần cũng đến tạm biệt Sở Vô Minh.
Hôm nay trời không có mây, nhưng truyền tống trận ở Đế Đô, Bạch Như Nguyệt, Phần Thiên Chúa Tể, Sở Vô Minh và đám võ giả của Thiên Thần lục địa đều có mặt, một đám người tập trung ở đây đều để tiễn Tiêu Trần.
Hôm nay là ngày mà Tiêu Trần đến Thiên Tề Tông, đi cùng với hắn còn có đám người Cố Linh Dao, Mộc Phong và Điền Quốc Xuyên.
Tiêu Trần nhìn mọi người rồi khẽ cười: "Các vị, nhớ bảo trọng."
"Công tử, cậu cũng vậy, cậu ở bên ngoài nhất định phải bảo vệ bản thân cho thật tốt đấy." Nghe vậy, mọi người ở Thiên Thần lục địa đồng thanh đáp lại.
“Tiêu Trần huynh, đi đường bình an, bổn cung tin rằng không bao lâu nữa, tên tuổi của Tiêu Trần huynh sẽ vang dội khắp phủ Thiên Phong." Sở Vô Minh mỉm cười.
"Trần Nhi, con nhất định phải chú ý an toàn đấy." Bạch Như Nguyệt nói với vẻ mặt không nỡ.
Tất cả mọi người đều lần lượt chào tạm biệt Tiêu Trần, cũng ngay lúc này Dương Hằng và Trần Giác, những người chưa xuất hiện trước đó, lúc này đột nhiên lại xuất hiện trước mặt Tiêu Trần.
Lúc trước, khi Sở Vô Song và Sở Vô Khuyết bị giết, cả hai người họ đều không xuất hiện, Tiêu Trần còn tưởng rằng họ đã trở về Thiên Phong Thánh Tông rồi, nhưng cứ cho là lúc đó hai người họ có mặt ở đó, Sở Vô Minh chắc chắn cũng không dám động vào bọn họ, dù sao thì hai người họ cũng là đệ tử cốt cán của Thiên Phong Thánh Tông, thân phận cao quý, đương nhiên không phải là người mà Vô Nguyệt Đế Quốc có thể đắc tội.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!