Ước chừng có khoảng hơn chục người đi theo Huyết Lang Vương đột phá vòng vây, trong đó có một người có tu vi Đạo Tôn Cảnh giống như Huyết Lang Vương, hai người còn lại chỉ là tu vi Đạo Vương Cảnh, về phần những người khác đều là ở Đạo Hoa Cảnh tầng thứ.
Số lượng tuy không nhiều lắm nhưng thực lực quả thực không hề yếu kém chút nào, thêm vào đó nơi đây chính là điểm yếu của quân đội Vô Nguyệt Đế Quốc, không có cường giả trấn thủ ở nơi này, vả lại binh lính bình thường cũng không phải là kẻ thù của đám người Huyết Lang Vương, cho nên họ khoanh tay đứng nhìn Huyết Lang Vương sắp dẫn dắt đám người kia đột phá thành công vòng vây ra ngoài.
"Mau, giết chúng luôn đi." Hắn ta tức giận hét lên, thấy mình chỉ còn cách vòng vây một chút nữa thôi, Huyết Lang Vương tức giận hét lên.
Nhưng mà Huyết Lang Vương vừa mới dứt lời thì một giọng nói vô cùng nghênh ngang bá đạo vang lên: "Đột phá vòng vây à? Huyết Lang Vương, e rằng ngưʼơi đang nghĩ nhiều rồi.”
Cùng với giọng nói đó vang lên là cả Trương Kỳ, Tư Không Minh và một nhóm võ giả từ Thiên Thần lục địa xuất hiện ngay trước mặt Huyết Lang Vương.
Vì sớm đã có chuẩn bị cho nên trước khi bắt đầu cuộc chiến, Tiêu Trần đã thông báo cho Trương Kỳ và Tư Không Minh để cho hai người họ sẽ đưa võ giả của Thiên Thần lục địa đi tìm Huyết Lang Vương, tuyệt đối không thể để cho hắn ta thừa dịp loạn lạc mà đào tẩu.
Tất cả các võ giả của Thiên Thần lục địa đều do Tiêu Trần đưa đến từ Đế Đô của Vô Nguyệt Đế Quốc, mục đích của bọn họ là bắt được Huyết Lang Vương, không thể để hắn chạy thoát.
Đám người Trương Kỳ chặn đường chạy của Huyết Lang Vương, thấy thế, sắc mặt của Huyết Lang Vương sa sầm lại, nhưng mà chuyện đã đến nước này rồi, Huyết Lang Vương chỉ có thể quyết đánh trả đến cùng, lập tức tức giận gào lên: "Giết cho ta, mau xông ra ngoài."
Đầu hàng, đây là điều mà Huyết Lang Vương không thể nào, Tiêu Trần nhất định sẽ không buông tha hắn ta, cho nên chỉ có đánh một trận, dùng hết sức xông ra ngoài, chỉ cần có thể lao ra khỏi vòng vây của đội quân Vô Nguyệt Đế Quốc thì kể từ đó, trời cao đất rộng, dựa vào tu vi của Huyết Lang Vương hắn thì chưa nói đến việc trở thành cường giả, nhưng muốn sống sót cũng không phải là khó.
Tất nhiên, điều kiện tiên quyết cho tất cả những điều này là Huyết Lang Vương có thể thành công lao ra ngoài, nếu không thì mọi thứ coi như chấm dứt.
Nghe được những lời này của Huyết Lang Vương, hơn chục cường giả đi theo Huyết Lang Vương cũng nhao nhao xông lên đánh chém với đám người của Thiên Thần lục địa, thấy vậy, Trương Kỳ trầm giọng quát: "Ngoại trừ Huyết Lang Vương, tất cả những người còn lại giết sạch không tha."
Mệnh lệnh của Tiêu Trần chỉ là bắt sống Huyết Lang Vương, về phần những người khác đương nhiên không cần phải băn khoăn, chỉ cần thẳng tay giết chết bọn họ là được rồi.
Hai bên lập tức xông lên sống mái cùng nhau, so với quân của Huyết Lang Vương thì số người ở Thiên Thần lục địa chiếm ưu thế tuyệt đối, tổng cộng có ba mươi người, cứ như vậy khỏi phải ton cong hồi hộp chuyen bất phân thắng bại.
Huyết Lang Vương cũng nhìn rõ được điều này nên hắn ta không có ý tuyệt vọng, trong khi thuộc hạ của mình đang chiến đấu với đám người ở Thiên Thần lục địa, Huyết Lang Vương đã quay lại và dồn toàn bộ sức lực của mình chuẩn bị lao ra khỏi vòng vây rồi.
Ngay cả thuộc hạ của hắn ta mà hắn ta cũng dám bỏ, Trương Kỳ thấy vậy thì cười lạnh, Huyết Lang Vương muốn trốn thoát là chuyện không thể nào, thế nhưng bất cứ ai có mặt ở đây đều có cơ hội trốn thoát, duy chỉ có Huyết Lang Vương thì không được. Từ đầu đến cuối ánh mắt của Trương Kỳ đều đổ dồn lên người Huyết Lang Vương.
"Huyết Lang Vương, hôm nay người còn muốn trốn đi nơi nào nữa?" Trương Kỳ lạnh giọng quát, đồng thời bèn lao về phía Huyết Lang Vương.
Nghe được Trương Kỳ đang gầm lên, sắc mặt Huyết Lang Vương cũng xám xịt, nói: "Tên khốn kiếp này, lại là ngươi à, người tìm chết chứ gì."
Lúc ở Hổ Báo Lĩnh, Huyết Lang Vương đã từng giao đấu với Trương Kỳ, cho nên hai người cũng không xa lạ gì, nhưng tình huống lúc đó trên người Trương Kỳ đang mang vết thương cho nên hắn không phải là đối thủ của Huyết Lang Vương, nhưng bây giờ tình hình hoàn toàn đảo ngược lại, trạng thái hiện tại của Trương Kỳ có thể nói là đỉnh cao, còn Huyết Lang Vương vì đột phá trước nên vết thương trên người vốn đã nghiêm trọng, cho nên sau khi giáp mặt, Trương Kỳ trực tiếp đè chết Huyết Lang Vương trong trận giao chiến.
“Lão phu nói rồi, hôm nay ngươi chạy không thoát đâu, thế nhưng công tử chỉ đích danh là muốn bắt sống ngươi." Trương Kỳ vừa chiến đấu kịch liệt vừa lạnh lùng hét.
Chỉ chưa đầy một canh giờ như vậy, đám thuộc hạ của Huyết Lang Vương đã bị võ giả của Thiên Thần lục địa giết chết sạch sẽ rồi, kể cả tên võ giả Đạo Tôn Cảnh đó cũng bị Tư Không Minh chém đầu mà chết.
Sau đó, với sự giúp đỡ của Tư Không Minh, Trương Kỳ và cả hai đã bắt giữ thành công Huyết Lang Vương, xóa bỏ căn cơ tu vi của hắn ta và đưa hắn ta thẳng đến Doanh trại của Vô Nguyệt Đế Quốc.
So Vo Minh vẫn luon cho đợi tran chien ket thuc ở trong doanh trai lính, lúc này hai người Trương Kỳ và Tư Không Minh đang bước vào trong trại, áp giải tên Huyết Lang Vương đã bị phế bỏ tu vi bước vào.
"Quỳ xuống." Huyết Lang Vương bị họ đã vào đầu gối khuyu xuống, huych một tiếng, Huyết Lang Vương đã quỳ xuống trước mặt Tiêu Trần và Sở Vô Minh.
Ngồi ở chính giữa đài cao, Tiêu Trần dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chẳm chẳm Huyết Lang Vương ở phía dưới, gương mặt không chút biểu cảm nói: "Huyết Lang Vương, trước đây ta đã từng nói sẽ có ngày ta sẽ tự tay chém đầu ngươi. Xem ra ngày này cuối cùng cũng đã đến rồi.”
Nghe thấy những lời này của Tiêu Trần, Huyết Lang Vương im lặng. Mọi chuyện đã kết thúc, hắn ta đương nhiên biết cái kết của mình là gì. Tuy nhiên, chỉ là hắn ta chưa bao giờ nghĩ rằng, Huyết Lang Vương hắn đường đường là một trong tứ đại thân vương cao quý, nhưng cuối cùng lại chết vì một người phụ nữ, thậm chí còn dẫn đến sự sụp đổ của Thiên Lang Đế Quốc của hắn ta.
Hắn ta không trả lời câu hỏi của Tiêu Trần và cũng không cầu xin sự thương xót của hắn. Tên Huyết Lang Vương nói rất đáng ghét cũng phải, thế nhưng hắn ta vẫn là một nam tử hán đại trượng phu. Chí ít khi đối mặt với cái chết, hắn ta vẫn có thể giữ được phong thái bình tĩnh mà không sợ hãi quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Nhìn Huyết Lang Vương im lặng quỳ như vậy, Tiêu Trần cũng không có ý chế nhạo hắn ta, Tiêu Trần chậm rãi đi tới trước mặt Huyết Lang Vương, thanh Mặc Long Kiếm đã ở trong tay hắn rồi. Ánh sáng của kiếm lóe lên, đầu của Huyết Lang Vương bay lên trời, rồi rơi xuống đất cách xác chết không xa.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!