Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

Nghe Sở Vô Minh nói như vậy, Tiêu Trần gật nhẹ đầu, đối với việc công phá Đế Đô thì trái lại Tiêu Trần cũng không lo lắng lắm, kết quả gần như đã được định sẵn rồi. Bây giờ cho dù Thiên Lang Đế Quốc có lăn qua lăn lại thế nào cũng không thể thay đổi được gì cả.

Lúc này, trong lòng Tiêu Trần chỉ có một suy nghĩ đó là phải chém chết Huyết Lang Vương, chỉ có giết chết hắn ta, Tiêu Trần mới có thể yên tâm rời khỏi Vô Nguyệt Đế Quốc, tiến về Thiên Tề Tông và sau này là Thiên Phong Thánh Tông.

Không hề có chút áp lực nào, chuyện của Thiên Lang Đế Quốc đã là kết cục đinh sẵn, màn đêm dần dần buông xuống, Tiêu Trần và Sở Vô Minh đã cùng nhau uống một chút rượu, đương nhiên Cố Linh Dao cũng có mặt ở đấy.

Cả đêm cũng nhanh chóng qua đi, sáng sớm ngày hôm sau, Sở Vô Minh cũng đã hạ mệnh lệnh tiến công, trong lúc nhất thời, đại quân Vô Nguyệt Đế Quốc và yêu thú của Hổ Báo Lĩnh cũng đã triển khai tấn công toàn diện.

Vô Nguyệt Đế Quốc vây công quân đội Đế Đô có hơn triệu người, yêu thú của Hổ Báo Lĩnh cũng có từ hai triệu trở lên, số lượng quân đội như thế, muốn tóm hết mấy trăm người trấn thủ Đế Đô chẳng qua cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Tiêu Trần cũng không có tham gia công thành, dù sao thực lực hôm nay của Tiêu Trần cũng không còn cách nào tham gia vào cuộc chiến nữa rồi. Nếu han lại tùy tiện tham gia thì tính nguy hiểm quá lớn, mặt khác, Tiêu Trần cũng không có hứng thú với những chuyện khác, chuyến này mục đích duy nhất đó chính là giết chết Huyết Lang Vương mà thôi.

Đứng bên trong đại bản doanh, ánh mắt nhìn xa xăm về phía Đế Đô, nơi đó có âm thanh chiến đấu cực kỳ kinh khủng đang truyền tới, sắc mặt Tiêu Trần cực kỳ hờ hững, bên trong hai mắt lóe ra sát ý nồng đậm, trong miệng cũng nhẹ giọng lẩm bẩn, nói: "Huyết Lang Vương, chúng ta sẽ nhanh chóng gặp lại nhau thôi."

Chiến đấu bùng nổ, đại quân Vô Nguyệt Đế Quốc đã bao vây kín kẽ toàn bộ Đế Đô, vô số công kích liên tục rơi vào phía trên hộ thành đại trận của Thiên Lang Đế Quốc.

Với sự công kích mạnh mẽ như vậy, không qua bao lâu, hộ thành đại trận của Đế Đô cũng sắp không chống cự được nữa rồi, mà một khi không có hộ thành đại trận bảo vệ, Đế Đô cũng chỉ còn là tầng mỡ dày mà thôi, Vô Nguyệt Đế Quốc ăn một miếng là xong hết,

Nhưng khi đối mặt với sự tiến công của đại quân Vô Nguyệt Đế Quốc, đương nhiên là Thiên Lang Đế Quốc cũng không buông tay chịu trói, bọn họ không ngừng đưa ra mưu kế phản kích, trong luc nhất thời tướng sĩ của Vô Nguyệt Đế Quốc cũng chịu thương vong không nhỏ.

Cũng không có tham gia vào công thành, lúc này ở chân trời bên kia, Sở Thanh Sơn, Sở Mộ Bạch, Phần Thiên Chúa Tể và Hổ Hoàng, Báo Hoàng. Năm người Đạo Hoàng, Thú Hoàng này đều hờ hững nhìn về phía đại chiến công thành bên kia.

Bọn họ không hề ra tay, hoàn toàn là đang chờ đợi cường giả Thiên Lang Đế Quốc xuất hiện, tất cả mọi người đều biết, bên trong Thiên Lang Đế Quốc có tới hai tên Thái Thượng Hoàng.

Thời gian dần trôi qua, cuối cùng, sau khi trải qua hai ngày chiến đấu kịch liệt, rốt cuộc hộ thành đại trận của Thiên Lang Đế Quốc cũng đã không chịu nổi nữa rồi: "ầm" một tiếng vỡ vụn.

Trận pháp bị ép vỡ, đại quân của Vô Nguyệt Đế Quốc xông lên tường thành, lúc này hai quân đang chém giết trực diện với nhau.

Bên trong đội quân phòng thủ của Thiên Lang Đế Quốc đã có Thiên Lang vệ trà trộn vào trong đó. Đồng thời, cường giả Thiên Lang Đế Quốc cũng đã kịch chiến dữ dội với cường giả Vô Nguyệt Đế Quốc, trong đó cũng có Hoàng đế của Thiên Lang Đế Quốc.

Đe Đo cung đa bị pha, cho du la Hoang de thi duong nhien cung khong the nào ngồi lên Điếu Ngư Đài nữa rồi, bây giờ Hoàng đế Thiên Lang Đế Quốc lại như một võ giả tầm thường, cũng đang chiến đấu kịch liệt với thân vương của Vô Nguyệt Đế Quốc, hai người đều có tu vi Đạo Tôn Cảnh, trong giây lát, bọn họ cũng đánh tới mức không phân được cao thấp.

Phía dưới cũng đã bùng nổ trận chiến đấu toàn diện, mà phía trên những đám mây nơi chân trời, Sở Thanh Sơn và năm người này đang chờ đợi, lúc này cũng đã xuất hiện hai tên lão giả, hai tên lão giả này chính là Thái Thượng Hoàng của Thiên Lang Đế Quốc, họ chính là hai người mạnh nhất ở trong Thiên Lang Đế Quốc.

Sắc mặt cực kỳ bình tĩnh nhìn Sở Thanh Sơn, trong đó có một tên cường giả cười gượng nói: "Sở huynh, từ khi chia tay tới nay, huynh không sao đấy chứ."

"Từ huynh khách khí rồi, ta rất khỏe, nhưng chỉ sợ Thiên Lang Đế Quốc thì sắp mất rồi." Nghe lão giả này nói, Sở Thanh Sơn thản nhiên nói.

Ánh mắt hờ hững nhìn thoáng qua cuộc chiến bên dưới, lão giả cũng không phản bác lại lời của Sở Thanh Sơn, họ chỉ thản nhiên nói: "Đúng vậy, Thiên Lang Đế Quốc cũng sắp mất thật rồi."

Mặc dù bây giờ hai bên vẫn còn chiến đấu kịch liệt, nhưng kiểu chiến đấu kịch liệt như này chỉ cần là người sáng suốt là có thể nhìn ra trận chiến sẽ không tiếp tục được lâu. Bởi vì chỉ vừa đối mặt, có rất nhiều cường giả của Thiên Lang Đế Quốc đã lựa chọn đầu hàng rồi.

Lúc này các đại gia tộc, các vị trọng thần khi đối mặt với đại quân của Vô Nguyệt Đế Quốc đều buông vũ khí trong tay xuống, lựa chọn đầu hàng luôn.

Cũng không thể trách bọn họ vì sao lại đầu hàng, đây là chuyện rất bình thường, dù sao bọn họ cũng không phải là hoàng thất của Thiên Lang Đế Quốc, bây giờ tai nạn tới nơi, sẽ có mấy người chấp nhận chiến đấu tới chết vì hoàng thất Thiên Lang Đế Quốc cơ chứ?

Cũng chính bởi vì những người này đầu hàng cho nên dẫn tới số lượng cường giả của Thiên Lang Đế Quốc đã nhanh chóng giảm xuống, vốn thế cục đã không chống lại nổi kẻ địch mà lúc này lại càng tạo thành tình thế bị áp chế nghiêng về một phía.

Nghe tên Thái Thượng Hoàng của Thiên Lang Đế Quốc này than nhẹ, trong lòng Sở Thanh Sơn cũng cảm thấy hơi phức tạp, bọn họ thuộc về hai Đế Quốc khác nhau, có thể nói là từ khi sinh ra đã nhất định phải là kẻ thù, nhưng qua nhiều nam như vay du ben trong khong ngung canh tranh nhung So Thanh Son va hai tên lão giả này cũng là một đời hữu nghị.

Dù sao bọn họ cũng từng ở cùng nhau nâng cốc, trò chuyện vui vẻ.

“Thật đáng tiếc, Từ huynh à, thật không ngờ tới sẽ có một ngày như vậy, thế mà ta lại trở thành người tiễn ngươi lên đường." Sở Thanh Sơn nhẹ giọng thở dài, hơi ảm đạm nói.

“Ha ha, không sao, không sao mà, mặc dù trong lòng có hối hận, nhưng lão phu cũng đã cố hết sức rồi, Sở huynh, ra tay đi." Đối mặt với tiếng thở dài của Sở Thanh Sơn, lão giả cao giọng cất tiếng cười to, ngay lập tức chủ động tấn công tới chỗ bọn người Sở Thanh Sơn.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!