Hiện nay, chuyen của Vô Nguyệt Đế Quốc Đã được giải quyết xong, Sở Vô Minh cũng đã thành công ngồi lên ngôi thái tử, hơn nữa còn nắm giữ đại quyền trong tay.
Bây giờ ở Vô Nguyệt Đế Quốc đang xuất hiện một hiện tượng tương đối kỳ quái, chính là Hoàng đế không có thực quyền trong tay mà Thái tử mới là người nắm quyền.
Cả quân sự và chính trị của quốc gia đều bị Sở Vô Minh vững vàng nắm chặt trong tay. Mà Sở Mục lúc này càng giống như một cái biểu tượng của của Vô Nguyệt Đế Quốc, không hề có quyền lực, giống như là linh vật của Vô Nguyệt Đế Quốc vậy.
Nhưng đối với Sở Mục, Sở Vô Minh thật sự không có nuốt lời, ngoài việc không cho ông ta một chút quyền lực nào ra, hắn ta vẫn như cũ cho ông ta ăn sung mặc sướng, để cho ông ta ở trong hoàng cung dưỡng lão.
Thế cục của Vô Nguyệt Đế Quốc hiện tại vốn chỉ vừa mới ổn định, lúc này cũng không phải là thời gian tốt nhất phát động tiến công Thiên Lang Đế Quốc. Thế nhưng Tiêu Trần lại không có quá nhiều thời gian, cho nên hủy diệt Thiên Lang Đế Quốc là chuyện bắt buộc phải làm.
Tiêu Trần cho Sở Vô Minh thời gian vài ngày, đợi hắn ta thành công xử lý xong chuyện của Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song rồi Tiêu Trần mới tìm tới hắn ta bàn bạc chuyện tiến công Thiên Lang Đế Quốc.
Sở Vô Minh biết bây giờ cũng không phải là thời cơ tốt nhất để tiến công Thiên Lang Đế Quốc, nhưng nếu Tiêu Trần đã nói như vậy, Sở Vô Minh cũng sẽ không có từ chối. Ở trước mặt Tiêu Trần, Sở Vô Minh không hề có một chút uy nghiêm của Thái tử một quốc gia, mà hầu như có thể nói là nói gì gì nghe nấy.
Hắn ta rất nhanh đã quyết định kế hoạch tiến công Thiên Lang Đế Quốc. Lần này Vô Nguyệt Đế Quốc muốn tiêu diệt Thiên Lang Đế Quốc trong một lần hành động, cho nên trận đại chiến này có thể nói là trận chiến khuynh quốc giữa hai Đế Quốc lớn.
Đại chiến sắp sửa bắt đầu, vấn đề đầu tiên cần phải xử lý chính là Cuồng Phong Đế Quốc. Bởi vì nếu muốn toàn diện khai chiến với Thiên Lang Đế Quốc thì Vô Nguyệt Đế Quốc bắt buộc phải tập trung binh lực tới Hổ Lao Quan. Như vậy thì hàng phòng thủ đối với Cuồng Phong Đế Quốc tự nhiên sẽ yếu đi rất nhiều. Cho nên vì đề phòng Cuồng Phong Đế Quốc đánh lén, Vô Nguyệt Đế Quốc đương nhiên phải phái người đi tới Cuồng Phòng Đế Quốc trao đổi trước.
Về phần phái ai đi, thật ra Tiêu Trần đã sớm nghĩ xong, chuyện này để cho Trương Kỳ cùng với một vị trưởng lão của Thiên Tề Tông đi trao đổi là thích hợp nhất.
Thứ nhất, trưởng lão Thiên Tề Tông đại diện cho Thiên Tề Tông, như vậy khả năng cao sẽ khiến cho Cuồng Phong Đế Quốc kiêng kỵ ở một mức độ nào đó. Dù sao Thiên Tề Tông cũng tham dự vào việc này, như vậy lúc Cuồng Phong Đế Quốc hành động sẽ không thể không cân nhắc tới Thiên Tề Tông.
Sau khi xác định được người được chọn, ngay hom đay Tieu Trần đa để cho hai người kia khởi hành. Lần này vì để thuyết phục Cuồng Phong Đế Quốc, Tiêu Trần và Sở Vô Minh đã bàn bạc quyết định vạch ra một phần ba lãnh thổ của Thiên Lang Đế Quốc đưa cho Cuồng Phong Đế Quốc.
Nói cách khác, một khi trận chiến này bùng nổ, Cuồng Phong Đế Quốc không cần tham gia nhưng cũng không được phép đánh úp Vô Nguyệt Đế Quốc. Sau khi chiến sự kết thúc, nếu như Vô Nguyệt Đế Quốc thắng, Cuồng Phong Đế Quốc có thể đạt được một phần ba lãnh thổ của Thiên Lang Đế Quốc.
Điều kiện như vậy có thể nói là cực kỳ hậu hĩnh, chỉ cần Cuồng Phong Đế Quốc không ngốc thì chắc chắn sẽ không từ chối. Kể từ đó, Vô Nguyệt Đế Quốc đã có thể dốc hết toàn lực đối phó trận đại chiến với Thiên Lang Đế Quốc.
Trương Kỳ và trưởng lão Thiên Tề Tông ngay ngày hôm đấy đã thông qua truyền tống trận xuất phát tới Cuồng Phong Đế Quốc. Có truyền tống trận này, trong vòng mấy ngày là hai người có thể trở về.
Cùng lúc đó, trong khi hai người Trương Kỳ đang tiến về phía Cuồng Phong Đế Quốc, Sở Vô Minh cũng bắt đầu triệu tập đại quân, triệu tập binh lực chín thành của Vô Nguyệt Đế Quốc tiến về phía Hổ Lao Quan, chỉ để lại đội quân không tới trăm vạn người ở đường biên giới tiếp giáp với Cuồng Phong Đế Quốc.
Vì phải hoàn tất việc triệu tập đại quân trong khoảng thời gian ngắn, Sở Vô Minh có thể nói là không tiếc bất cứ giá nào, dùng tới toàn bộ linh thạch trong quốc khố.
Đối mặt với hành động lần này của Sở Vô Minh, các vị đại thần trong Vô Nguyệt Đế Quốc ủng hộ cũng có mà ra sức phản đối cũng có, thậm chí ngay cả Sở Thanh Sơn và Sở Mộ Bạch cũng không thể không ra mặt.
Dù sao chiêu này của Sở Vô Minh rõ rang là muốn không chết không thôi với Thiên Lang Đế Quốc. Một khi khai chiến, nếu như không thể chiến thắng thì thực lực của Vô Nguyệt Đế Quốc sẽ giảm lớn, thậm chí có khả năng sẽ trực tiếp diệt quốc.
Trong Vũ Hòa Cung, một ngày này cả triều văn võ của Vô Nguyệt Đế Quốc cùng đám người Sở Thanh Sơn, Sở Mộ Bạch đã tập hợp lại chung một chỗ, mà Sở Vô Minh thì lại ngồi ở bên dưới hoàng tọa.
Đối mặt với Sở Vô Minh, phần đông đại than đeu mở mieng noi ro y kiến của mình.
"Thái tử điện hạ, trận chiến này không thể xảy ra được. Bây giờ Vô Nguyệt Đế Quốc của chúng ta vừa mới ổn định, nếu như tùy tiện khai chiến với Thiên Lang Đế Quốc thì thật quá mức nguy hiểm."
"Đung vậy, thai tử điện hạ, thực lực của Thiên Lang Đế Quốc không hề thua kém Vô Nguyệt Đế Quốc chúng ta. Nếu như toàn diện khai chiến, thắng bại khó định, mong thái tử điện hạ nghĩ lại."
"Khẩn cầu thái tử điện hạ nghĩ lại."
Trận chiến này thực sự quá mức quan trọng, cho nên rất nhiều đại thần đều ra sức khuyên can Sở Vô Minh suy nghĩ kỹ lại. Chẳng qua đối mặt với sự khuyên can của đông đảo đại thần, Sở Vô Minh lại không nhanh không chậm trầm giọng nói:
"Các khanh không cần nhiều lời, tâm ý của bổn cung đã quyết. Hơn nữa trận chiến này Vô Nguyệt Đế Quốc của chúng ta thế nào cũng thắng, đến lúc đó, Vô Nguyệt Đế Quốc chúng ta sẽ có thể vùng lên trở thành cường quốc số một của quận Đan Dương."
Sở Vô Minh tràn đầy tin tưởng, nghe vậy, đông đảo đại thần hai mặt nhìn nhau, không biết đến cùng thì Sở Vô Minh muốn làm cái gì. Ngay cả Sở Thanh Sơn cũng tò mò hỏi:
“Vô Minh, cháu có thượng sách gì có thể nói thẳng ra được không?"
Sở Thanh Sơn cần Sở Vô Minh đưa ra một lời giải thích, dù sao đây chính là đại chiến liên quan đến sự tồn vong của Vô Nguyệt Đế Quốc. Đối với việc này, Sở Vô Minh đương nhiên không có khả năng từ chối, dù sao Sở Thanh Sơn chính là Thái Thượng Hoàng, thân phận áp đảo ở trên cả thái tử là hắn ta.
Sở Vô Minh để cho chúng thần lui ra, đợi toàn bộ Vũ Hoà Cung chỉ còn lại ba người Sở Vô Minh, Sở Thanh Sơn, Sở Mộ Bạch, Sở Vô Minh mới chậm rãi nói:
"Lão tổ, trận chiến này tôn nhi xác thật nắm chắc phần thắng."
"Hửm, cháu nói rõ chi tiết ra xem." Sở Thanh Sơn nghe vậy nói.
"Bởi vì đợt tiến công Thiên Lang Đế Quốc lần này, Hổ Báo Lĩnh sẽ dốc sức tương trợ, Vô Nguyệt Đế Quốc chúng ta lại thêm Hổ Báo Lĩnh, còn có Thiên Tề Tông, Thiên Lang Đế Quốc lẽ nào lại không bị diệt."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!