Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

Sở Vô Minh vừa đi, hắn ta vừa chỉ đi ra đến ngoài viện, thì từ trong viện đã truyền ra tiếng cười to của Sở Vô Khuyết.

"Ha ha, tam đệ, đại ca đi trước một bước đây, ha ha ha ha."

Như Sở Vô Minh nói, hắn ta đã cho hai người chết một cách có thể diện nhất, mà đối với điều này, Sở Vô Khuyết cũng biết rõ bản thân mình không có lựa chọn thứ hai. Ở ngoài viện, khi nghe được tiếng cười to của Sở Vô Khuyết, trong mắt Sở Vô Minh có hai hàng nước mắt

Đun đậu để làm canh, lọc đậu để lấy nước, đốt cành đậu dưới nồi. Hạt đậu trong nồi khóc, vốn sinh từ một gốc, sao lại hại nhau như vậy? (Bài thơ Bảy bước của Tào Thực)

Tuy rằng huynh đệ ba người vẫn luôn vì vị trí thái tử mà đấu tranh đến mức ngươi chết ta sống, đều muốn tiêu diệt hoàn toàn đối phương, nhưng mà hôm nay tất cả đã trở thành cát bụi. Lúc đối mặt với cái chết của huynh đệ mình, trong lòng Sở Vô Minh vẫn không thể khống chế được sự xúc động.

Bất luận trước đó như thế nào, cho dù có ân oán ra sao, nhưng ba người bọn họ suy cho cùng vẫn là huynh đệ ruột.

Loi của So Vo Khuyết vẫn luon lon von bên tai Sở Vô Minh, ngang đầu nhìn về phía chân trời, hắn ta cố nén để bản thân không khóc thành tiếng, Sở Vô Minh nhẹ giọng nỉ non nói: "Nếu không phải sinh ra trong nhà đế vương, ta cần gì phải tuyệt tình đến thế, nhưng ta có thể làm gì khác chứ."

Dứt lời, Sở Vô Minh cô đơn rời đi, cùng lúc đó ở trong viện, sau tiếng cười to, Sở Vô Khuyết nâng một chén rượu độc lên uống một hơi cạn sạch. Hắn ta lập tức phun ra một búng máu, chết ngay tại chỗ.

Nhìn Sở Vô Khuyết đi trước một bước, Sở Vô Song bên cạnh giống như người mất hồn đi đến bên cạnh thi thể của Sở Vô Khuyết. Hắn ta ôm thi thể của Sở Vô Khuyết, vẻ mặt Sở Vô Song không chút thay đổi, sau đó cũng nâng một chén rượu độc khác lên uống một hơi cạn sạch.

Sở Vô Minh đã về đến Đông cung của Thái tử của mình, nơi này hiện giờ đã trở thành hành cung của Sở Vô Minh. Lúc này Sở Vô Minh một mình ngồi trong viện uống rượu, Triệu Phong bước nhanh đến, cung kính hành lễ với Sở Vô Minh nói: "Điện hạ, đại hoàng tử và nhị hoàng tử ... "

Von dĩ han ta muốn noi với Sở Vo Minh tin tức Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song đã chết, nhưng không đợi Triệu Phong nói xong, Sở Vô Minh đã mệt mỏi xua tay ngắt lời.

'Đã biết, tuyên chỉ, đại hoàng tử Sở Vô Khuyết phong tước Nam Dương Vương, nhị hoàng tử Sở Vô Song phong tước Bắc Hòa Vương, an táng ở hoàng lăng, lấy quy cách hoàng tộc hạ táng."

"Vâng." Nghe Sở Vô Minh nói lời này, Triệu Phong cung kính đáp.

"Đúng rồi, đi mời Tiêu Trần huynh đến đây." Sau đó, Sở Vô Minh lại nói.

Ra tay xử tử hai huynh đệ ruột của chính mình, trong lòng Sở Vô Minh vô cùng phiền muộn, hắn ta rất muốn uống rượu, mà lúc này người có thể cùng Sở Vô Minh uống rượu, cũng chỉ có Tiêu Trần mà thôi.

Tiêu Trần nhận được lời mời của Sở Vô Minh đã nhanh chóng đi tới Đông cung của Thái tử. Từ sau khi Sở Vô Minh lên cầm quyền, mặc dù Tiêu Trần không được phong thưởng gì, nhưng mà người sáng suốt đều biết, Sở Vô Minh vẫn xem Tiêu Trần là bằng hữu, xem là huynh đệ như cũ. Thậm chí, cho dù Sở Vô Minh lên cầm quyền nhưng mà ở trong lòng hắn ta vẫn rất kiêng kị Tiêu Trần, bởi vì Sở Vô Minh biết, lấy thực lực trời phú của Tiêu Trần, Vô Nguyệt Đế Quốc còn không được hắn để vào trong mắt. Thế giới của Tiêu Trần là trời đất bao la rộng lớn ngoài quận Đan Dương.

Cả Vô Nguyệt Đế Quốc, cũng chỉ có Tiêu Trần là có thể tùy ý ra vào hoàng cung.

Nhanh chóng đi vào Đông cung của Thái tử, nhìn thấy Tiêu Trần, Sở Vô Minh lộ ra một nụ cười gượng gạo, tự mình đứng dậy kéo tay Tiêu Trần đi vào đình các trong viện.

Trong đình các, Ngô Vận nhìn thấy Tiêu Trần, cũng hạ thấp người cung kính hành lễ nói: "Tiêu Trần công tử."

Hiện giờ Sở Vô Minh đã là Thái tử, Ngô Vận tất nhiên trở thành thái tử phi, thân phận có thể nói là cao không thể trèo tới. Đồng thời Ngô gia vốn dĩ chỉ là một gia tộc nho nhỏ, nay đã biến thành một đại gia tộc quyền thế nhất cả Vô Nguyệt Đế Quốc.

Nhưng mà cho dù là như thế, Ngô Vận ở trước mặt Tiêu Trần vẫn không dám làm càn một chút nào, nàng ta là một nữ nhân thông minh, nàng ta rất rõ Sở Vô Minh có thể có ngày hôm nay, hoàn toàn là vì có Tiêu Trần, nếu không kết cục của Sở Vô Minh có thể chính là kết cục hôm nay của Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song.

Hăn hơi gật đầu với Ngô Vận, lập tức đi cùng Sở Vô Minh đến trước bàn rượu. Hai người ngồi đối diện nhau còn Ngô Vận tự mình đứng ở một bên châm rượu cho hai người.

Tiêu Trần đã đoán được Sở Vô Minh kêu chính mình tới là vì điều gì, biết trong lòng hắn ta buồn khổ, Tiêu Trần cũng không nhiều lời, chỉ cùng Sở Vô Minh uống rượu.

Rượu quá ba tuần, có lẽ là bởi vì tâm trạng nên linh lực của Sở Vô Minh không có tác dụng hóa giải cồn rượu trong cơ thể. Vì thế lúc này Sở Vô Minh đã có chút say, hai mắt mơ mơ màng màng nhìn Tiêu Trần, mồm miệng không rõ nói.

"Tiêu huynh, huynh nói xem có phải ta đã quá máu lạnh vô tình rồi không? Đối mặt với huynh đệ ruột như vậy mà cũng có thể xuống tay giết chết, ta ... "

Tự mình xử tử hai huynhh đe ruột của mình, trong lòng Sở Vô Minh quả thật không dễ chịu, nghe vậy, Tiêu Trần thản nhiên nói: "Điện hạ có hối hận không?"

Hối han sao? Nghe Tieu Trần hỏi, Sở Vô Minh đặt tay lên ngực tự hỏi, trầm mặc hồi lâu, Sở Vô Minh lắc đầu trả lời: "Không hối hận, bổn cung không có lựa chọn, không có lựa chọn ... "

Không hề hối hận với quyết định của chính mình, nghe vậy, Tiêu Trần nói tiếp: "Nếu không hối hận, bệ hạ cần gì phải cảm thấy đau khổ như thế. Thân ở nhà đế vương có rất nhiều chuyện vốn phải chết như vậy, có rất nhiều chuyện, rõ ràng người không muốn làm, nhưng hết lần này đến lần khác cần phải làm, đây chính là sự bất đắc dĩ của đế vương."

Tiêu Trần cũng không biết an ủi Sở Vô Minh như thế nào, bởi vì bản thân Tiêu Trần cũng chưa từng trải qua những chuyện này.

Một đêm này, Tiêu Trần và Sở Vô Minh ở trong Đông cung của Thái tử uống suốt một đêm, thái tử Sở Vô Minh say mèm, gào khóc, không nhìn ra một chút uy nghiêm nào của thái tử.

Vốn tưởng rằng đối mặt với Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song luôn muốn giết mình, mình cũng có thể không lưu tình mà giết chết bọn họ, nhưng lúc thật sự biến ý nghĩ thành hành động, Sở Vô Minh lại phát hiện, trái tim mình đau như vậy.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!