Sở Thanh Sơn cuối cùng cũng lựa chọn chấp nhận, nhưng cũng đưa ra một điều kiện, đó chính là trong vòng năm mươi năm nữa, Sở Vô Minh không được động đến ngôi vị hoàng đế của Sở Mục. Hắn ta có thể đoạt quyền, có thể lấy thân phận Thái tử quản lý Đế Quốc, nhưng nhất định không thể loại bỏ địa vị của Sở Mục được.
Đối mặt với yêu cầu của Sở Thanh Sơn, Sở Vô Minh im lặng trong chốc lát, sau đó hắn ta lập tức gật đầu đồng ý yêu cầu của Sở Thanh Sơn. Đối với Sở Vô Minh mà nói thì không sao cả, chỉ cần có thể nắm quyền lực trong tay, không giẫm lên ngôi vị hoàng đế cũng không sao.
Thấy Sở Vô Minh gật đầu, Sở Thanh Sơn không nói thêm gì nữa, chuyện hôm nay xảy ra quá mức đột ngột, Sở Thanh Sơn cũng không có sức lực ngăn cản, hơn nữa, nếu Sở Thanh Sơn cố ý muốn ngăn cản, như vậy chỉ sợ Vô Nguyệt Đế Quốc sẽ loạn mất.
Nửa canh gio sau, hai ngưoi Sở Vo Minh và Sở Thanh Sơn trở về Vũ Hòa cung một lần nữa, Sở Thanh Sơn tự mình hạ lệnh sắc phong Sở Vô Minh là Thái tử Vô Nguyệt Đế Quốc.
Nghe Sở Thanh Sơn nói như vậy, quần thần có mặt trong Vũ Hòa cung đều biến sắc, bọn họ đều biết từ nay về sau chỉ sợ Vô Nguyệt Đế Quốc này sẽ thay đổi hoàn toàn rồi. Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song cũng hoàn toàn kết thúc rồi, đồng thời chỉ sợ những ngày sau Sở Mục cũng chỉ có thể là một hoàng đế có tiếng nhưng không có uy mà thôi. Dù gì nhìn hành vi của Sở Vô Minh làm hôm nay mà xem, han ta khẳng định sẽ không giao lại quyền lực cho Sở Mục nữa. Không chỉ có vậy, không bao lâu sau, chắc chắn Vô Nguyệt Đế Quốc sẽ nổi lên một trận gió tanh mùi máu ngay thôi.
Nhất là những gia tộc và những kẻ lạm quyền nhờ vả vào Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song, chỉ sợ rằng kết cục của bọn họ cũng không tốt hơn là bao.
Sau khi tuyên bố Sở Vô Minh nhậm chức Thái tử, Sở Thanh Sơn nhìn về phía Điền Quốc Xuyên và bốn vị trưởng lão Thiên Tề Tông nói: "Lão Điền, đến chỗ ta uống một chén không?"
"Ha ha, Sở huynh đã mời thì đương nhiên là phải đi rồi, đi thôi." Nghe vậy, Điền Quốc Xuyên cao giọng cười nói.
Sở Thanh Sơn, Sở Mộ Bạch cùng với đám người Điền Quốc Xuyên lập tức rời đi, mà Sở Mục cũng được mấy thái giám đi cùng dẫn rời khỏi Vũ Hòa cung để trở về hậu cung. Chuyện tiếp theo đương nhiên phải do Sở Vô Minh làm chủ, Sở Mục tiếp tục ở lại chỗ này cũng chỉ tự làm mất mặt mà thôi.
Mọi người lần lượt rời đi, cùng lúc đó, Tiêu Trần cũng nói một tiếng với Sở Vô Minh rồi lập tức rời khỏi Vũ Hòa cung. Hiện giờ Đế Đô cơ bản đã ổn định, kế tiếp triều đình sẽ có hành động loại bỏ, Tiêu Trần cũng không phải quá hứng thú với chuyện này, hơn nữa đây vốn là chuyện của Sở Vô Minh. Bây giờ Tiêu Trần phải sắp xếp đón Bạch Như Nguyệt về Đế Đô cho ổn thoả trước đã.
Ánh mắt liếc một lượt qua mọi người ở đây, sau đó từ trong miệng Sở Vô Minh đọc ra từng cái tên, những người bị đọc tên này đều là người của Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song. Đối với những người này, Sở Vô Minh tự nhiên không có khả năng có chút lưu tình nào, trực tiếp hạ lệnh nhốt vào thiên lao.
Tất cả đều bất ngờ không kịp đề phòng, gần một nửa triều thần đều bị giam giữ. Về phần những người khác thì Sở Vô Minh để cho bọn họ tự mình đi về, nhưng không thể rời khỏi Đế Đô.
Sau khi giải quyết vấn đề triều thần xong, kế tiếp sẽ là Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song, đối với hai người bọn họ, Sở Vô Minh tự nhiên muốn cẩn thận chăm sóc hơn rồi. Hắn ta trực tiếp ra lệnh giam giữ từng người, do Trấn Sơn quân đích thân trông coi.
Mấy ngày kế tiếp cũng không ngoài dự đoán, ngắn ngủi chỉ mới bảy ngày mà thôi, toàn bộ Đế Đô thậm chí cả Vô Nguyệt Đế Quốc đều nổi lên một trận gió tanh mùi máu.
Thế lực của Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song đều bị nhổ tận gốc, những người hết lòng trung thành với hai người đều bị tiêu diệt, không ngoại lệ đều có dính dáng tới Cửu Tộc. Trong lúc nhất thời, tình hình của Vô Nguyệt Đế Quốc có thể nói là biến đổi không ngừng.
Trong chuyện này, Sở Vô Minh bày ra bộ mặt quyết đoán của mình, đem hết tất cả nguy hiểm tiềm ẩn bóp chết toàn bộ. Đồng thời toàn bộ quyền lực của Vô Nguyệt Đế Quốc cũng được Sở Vô Minh nắm giữ vững vàng trong tay. Tuy rằng còn chưa ổn định lắm, nhưng không thể tạo ra được bất cứ sóng gió gì nữa.
Liên tiếp bảy ngày, có thể nói Sở Vô Minh bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, về phần Tiêu Trần thì han vẫn ở lại trong Thiên Thần Cư, một bên tu luyện, một bên làm bạn với mẫu thân Bạch Như Nguyệt, không thèm để ý chút nào về chuyện bên ngoài.
Tình hình của Vô Nguyệt Đế Quốc đã bước đầu ổn định, cùng lúc đó nhóm người của Sở Vô Minh cũng đã được hắn ta đề bạt lên, nhất là những vị trí trọng yếu kia, Sở Vô Minh đều đổi toàn bộ thành người thân cận của mình hết.
Sau khi làm xong tất cả, đêm khuya hôm đó, Sở Vô Minh cuối cùng cũng đã đi tới phòng giam của Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song.
Hai người bị giam giữ riêng biệt, hơn nữa không phải ở thiên lao, mà là ở hậu viện hoàng cung, hắn ta đặc biệt dành ra một gian tiểu viện để cho hai hắn ta. Chỉ là ở bốn phía trong sân lại đầy binh sĩ của Trấn Sơn quân đứng canh giữ.
Sải bước đi vào trong viện, ba huynh đệ lần nữa gặp mặt, chẳng qua lúc này Sở Vô Minh mặc một bộ long bào màu tím, mà hai người Sở Vô Song và Sở Vô Khuyết lại mặc đồng phục tù nhân, đồng thời tu vi bị phong ấn, cả người cũng có vẻ tiều tụy vô cùng. 84587820823
Ngồi trên ghế đá trong viện, Sở Vô Minh nhìn về phía hai người, nhàn nhạt mở miệng nói: "Đây có lẽ là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt rồi."
"Ngươi đang nói cái gì vậy? Sở Vô Minh, ngươi muốn giết bọn ta sao? Nếu ngưoi làm như vậy phụ hoang se không bỏ qua cho ngưoi đau." Giọng nói của Sở Vô Minh rất bình tĩnh, nhưng ý tứ lại rất rõ ràng. Nghe vậy, lúc này Sở Vô Song tức giận quát, một bên tức giận mắng, một bên còn muốn xông lên, nhưng Sở Vô Song vừa mới động đậy đã bị Triệu Phong đi theo phía sau Sở Vô Minh đá một cước bay xa về phía sau rồi.
Nếu so sanh với Sở Vô Song đang nổi gian thì Sở Vô Khuyết lại có vẻ vô cùng bình tĩnh nhìn chiếc ghế đá bên cạnh Sở Vô Minh, giọng bình thản nói: "Ta có thể ngồi không?"
“Mời, đại ca."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!