Sở Mục trực tiếp tước đoạt tất cả quyền lực trên tay Sở Vô Minh, thậm chí còn muốn giam lỏng hắn ta ở trong cung, nghe những lời này của Sở Mục, nụ cười trên gương mặt của Sở Vô Minh càng thêm bất lực, đồng thời một ý nghĩ lạnh lẽo trong lòng Sở Vô Minh cũng từ từ trỗi dậy.
Quả nhiên là vậy, thái tử lý tưởng nhất trong lòng phụ hoàng hắn ta vẫn là Sở Vô Khuyết hoặc là Sở Vô Song, nếu như không gặp phải Tiêu Trần, Sở Vô Minh lúc này đã có thể đã nổi dậy rồi, thế nhưng xét theo tình hình hiện giờ đương nhiên là chuyện không thể nào.
Hắn ta bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, trong mắt Sở Vô Minh lúc này như có hàng vạn ngọn lửa bùng cháy muốn nổ ra, trong lòng hắn ta gần như đang gầm thét: "Ngươi đã không muốn cho ta thì ta đây sẽ đích thân đến đoạt.
Hắn ta nhìn ra được Sở Mục đương nhiên sẽ không có khả năng đem ngôi vị thái tử giao cho mình, ngôi vị thái tử của Vô Nguyệt Đế Quốc chỉ có thể giao cho một trong hai người là Sở Vô Khuyết hoặc Sở Vô Song. Nếu quả thật như thế thì trong lòng Sở Vô Minh cũng cũng đã đoán ra được rồi, đã như vậy thì hắn ta sẽ nhất quyết cứng rắn cướp cho bằng được.
Nhìn thay được khí tức trên người Sở Vô Minh đang thay đổi, Sở Vô Khuyết hơi biến sắc, trong mắt hắn lóe lên một tia nghi hoặc. Chuyện hôm nay đã định sẵn kết cục rồi, thế nhưng Sở Vô Minh không những không có một chút biểu hiện nào của việc không dám làm và sợ hãi cả, điều này có chút kỳ quái.
Cũng giống như Sở Vô Khuyết, Sở Vô Song cũng phải cảm giác được Sở Vô Minh đang dần thay đổi, thế nhưng tâm tư của hắn ta hiển nhiên là không thâm trầm sâu kín được như Sở Vô Khuyết kia, cho nên hắn ta lạnh giọng cười nói.
"Tam đệ, đệ thế này là đang không phục với quyết định của phụ hoàng sao? Lẽ nào đệ thật sự muốn tạo phản à?"
Trên người Sở Vô Minh lập tức phát ra luồng khí lạnh leo như băng, đủ để khiến cho tất cả mọi người ở đây có thể cảm nhận được. Nghe được những lời này của Sở Vô Song, Sở Vô Minh nở nụ cười, nụ cười của hắn ta rất tươi nhưng lại rất lạnh lẽo, giọng nói vô cùng lạnh lùng.
"Ta đã rời khỏi Đế Đô rồi mà các người vẫn không muốn bỏ qua cho ta, hai vị ca ca tốt của ta ơi, ta nghĩ nếu như hôm nay ta cam tâm tình nguyện nhận mệnh thì sau này các người vẫn sẽ không bỏ qua cho ta thôi, có đúng không?
Rõ ràng nếu như hắn ta giao ra tất cả quyền lực, thậm chí là còn bị giam lỏng ở trong cung thì Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song vẫn sẽ không bỏ qua hắn ta. Những ngày sau hai người này khẳng định còn có thể nghĩ ra đủ thủ đoạn khác để tiêu diệt hắn ta nữa.
Nghe những lời này Sở Vô Minh, Sở Mục đang ngồi trên ngai vàng lạnh giọng quát: "Được rồi, Sở Vô Minh, ngươi lui ra ngoài đi."
Lời của Sở Vô Minh rõ ràng làm cho Sở Mục đắc ý. Nghe vậy, Sở Vô Minh vẫn không có ý định lui ra, ánh mắt hắn ta thu hồi từ trên người của Sở Vô Song và Sở Vô Khuyết lại, nhìn thẳng trên ngai vàng của Sở Mục, lúc này Sở Vô Minh ngược lại rất bình tĩnh, nhàn nhạt đáp lời.
"Phụ hoàng chẳng lẽ không cảm thấy mọi chuyện rất kỳ quái sao? Huyết Nguyệt vệ đã đi Hổ Lao Quan mấy ngày trước, nhưng cho đến nay vẫn không có nổi một tin tức nào truyền về, lẽ nào phụ hoàng không có ý nghĩ gì sao?"
Việc đã đến nước này, đương nhiên không cần phải che che giấu giấu làm gì nữa, nghe Sở Vô Minh nói, phản ứng đầu tiên của Sở Mục là sửng sốt, thế nhưng chút thay đổi đó trên khuôn mặt diễn ra rất nhanh. Cùng lúc đó, quần chúng đại thần thông minh một chút ở đây cũng đủ để đoán ra được rằng đang xảy ra chuyện gì.
Trong mắt ông ta lóe ra tia lạnh lẽo, Sở Mục nhìn chẳm chặp Sở Vô Minh quát tháo: "Chẳng lẽ những gì Vô Khuyết và Vô Song nói đều là thật? Ngươi thật sự muốn tạo phản rồi sao?"
Lời của Sở Vô Minh đã làm cho Sở Mục nhanh chóng ý thức được vấn đề ngay, đồng thời trong lòng ông ta có một phỏng đoán phải nói là có thể khiến người khác kinh hãi. Quần áo dính máu của vệ quân là do Sở Vô Minh tiêu diệt, bốn đội quân lớn ở Hổ Lao Quan cũng đã thuần phục Sở Vô Minh.
Ngay từ đầu, tất cả mọi người cho rằng Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song đang vu oan hãm hại Sở Vô Minh, thế nhưng bây giờ mọi người nhanh chóng ý thức được có thể mọi chuyện chẳng phải như vậy, mà cũng có thể chuyện mà hai người kia nói đều là thật?
Nhìn sang ánh mắt của Sở Vô Minh của đã hoàn toàn thay đổi, nếu như tất cả những gì hắn ta nói đều là thật thì kết cục kia không phải là chuyện nói suông nữa rồi.
Đối mặt với ánh mắt nhìn chẳm chặp của mọi người, đối mặt với chất vấn của Sở Mục, Sở Vô Minh không trả lời, hắn ta chỉ lẩm bẩm: "Chắc cũng na ná nhau cả thôi."
Không có ai biết lời này của Sở Vô Minh là có ý gì, nhưng ngay khi Sở Vô Minh vừa dứt lời thì một tên thủ lĩnh Cấm vệ quân toàn thân dính máu bê bết chạy vào, hắn ta cũng chẳng kịp câu nệ cái gọi là lễ tiết nữa, trông vô cùng hoảng sợ la lớn.
"Bệ hạ, không xong rồi, không xong rồi, Trấn Sơn quân ở Hổ Lao Quan tạo phản rồi ... "
Nghe được lời này, ngai vàng Sở Mục đang ngồi như bị chấn động một phen, dường như đang có một trận sấm sét nổ vang ở trong đầu ông ta, cả người ông ta trong nháy mắt trở nên đờ đẫn.
Phản rồi, thực sự phản nghịch thật rồi, mang gương mặt đờ đẫn nhìn Sở Vô Minh ở dưới, chưa bao giờ Sở Mục nghĩ rằng Sở Vô Minh lại thực sự dám tạo phản một cách đường hoàng như vậy.
Không chỉ mỗi Sở Mục, hai người Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song đứng bên cạnh cũng trưng ra vẻ mặt không thể tin được, vốn dĩ hai người họ chỉ muốn hãm hại Sở Vô Minh, nhưng ai mà ngờ được bọn họ nói trung luôn, Sở Vô Minh này thật sự tạo phản rồi.
Toàn bộ bá quan văn võ trong cung đều không thể tin được nhìn Sở Vô Minh, sau một hồi ngây ngẩn, Sở Mục tức giận quát tháo: "Nghịch tử, ngươi lại dám tạo phản, ngươi ... "
Ông ta tức giận hét lớn, có lẽ là bởi vì cơn giận dữ này đã đánh vào tâm can cho nên nói mới nói được nửa câu thì Sở Mục đã phun một ngụm máu tươi ra. Thấy thế, các đại thần phía dưới đều đồng loạt khẩn trương hô to.
"Bệ hạ ... "
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!