Thấy Tiêu Trần đang tự chui đầu vào lưới, có điều nghe tiếng cười khoái chí của Hổ Hoàng truyền đến nên Thú Vương đang chặn ở cửa động cũng không dám trái ý, hắn ta yên lặng dẫn hai người Tiêu Trần và Cố Tu đi vào sâu bên trong sào huyệt.
Diện tích sào huyệt này không tính là rộng, mặc dù yêu thú Hổ Báo Lĩnh nhiều vô số kể, nhưng những con yêu thú có thể đạt đến cảnh giới Thú Vương lại không nhiều, cho nên những con yêu thú đủ tư cách ở lại đây cũng chưa đến ngàn con.
Tiêu Trần và Cố Tu đi theo sau con Thú Vương này, rất nhanh đã đi đến bên trong đại điện của sào huyệt.
Sau đó bọn họ nhìn thấy Hổ Hoàng và Báo Hoàng đang ngồi trên đài cao, cùng lúc, ánh mắt của hai đại Thú hoàng cũng nhìn về phía Tiêu Trần. Trên mặt Hổ Hoàng lộ ra nụ cười mờ nhạt, có cảm giác hắn ta rất có hứng thú với Tiêu Trần, còn về phần Báo Hoàng thì mang vẻ mặt bình thản, không nhìn ra cảm xúc gì cả.
Hổ Hoàng nhìn tên dẫn hai người Tiêu Trần đến, phẩy nhẹ tay nói: "Nơi này không có chuyện của ngươi nữa."
Cho Thú Vương lui đi, bên trong toàn bộ đại điện chỉ còn lại Tiêu Trần, Cố Tu và hai đại Thú Hoàng. Cho đến lúc này, Hổ Hoàng mới bộc lộ vẻ thích thú đối với Tiêu Trần, hắn ta cười nói: "Tên tiểu tử loài người như ngươi thật thú vị, ngươi không sợ chết sao? Bây giờ bọn ta đang tìm ngươi đấy, nếu đưa ngươi cho Huyết Lang Vương thì nhất định hắn ta sẽ rất vui mừng."
Tiêu Trần dám chủ động mò tới cửa, điều này khiến cho Hổ Hoàng phải ngạc nhiên, đồng thời cũng nảy sinh lòng hiếu kỳ đối với tiểu tử loài người tên Tiêu Trần này
Tiêu Trần nghe những lời Hổ Hoàng nói, bình tĩnh đáp lại: "Thú Hoàng đại nhân sẽ giao ta ra à? Nếu ngay từ đầu Thú Hoàng đại nhân đã muốn bắt ta thì chỉ sợ lúc này ta đang ở trong tay Huyết Lang Vương rồi."
Tiêu Trần có thể chắc chắn rằng hai đại Thú Hoàng trước mắt này không có hứng thú với chuyện truy đuổi hắn, nếu không thì bọn người Tiêu Trần đã không thể đứng lâu ở trong Hổ Báo Lĩnh như thế này, mà sớm đã bị bắt đi giao nộp rồi. Đây cũng chính là nguyên nhân duy nhất khiến Tiêu Trần dám đến đây.
Hổ Hoàng nghe những lời này của Tiêu Trần, cười to sảng khoái đáp: "Ha ha điều này thì cũng chưa chắc, mặc dù bản hoàng không có hứng thú gì đối với ngươi, có điều ngươi đã chủ động dẫn xác đến tận cửa thì bản hoàng thuận tay giao ngươi cho Huyết Lang Vương cũng không muộn. Được rồi, nói thẳng ra đi, ngươi dám đến tận đây chắc chắn là có chỗ dựa, nhưng nếu ngươi không thuyết phục được bản hoàng thì ngươi cứ xác định ở lại đây chờ Huyết Lang Vương tới đón ngươi đi."
Tiêu Trần dám chủ động đi đến nơi này thì chắc chắn là có chỗ dựa, Hổ Hoàng đã sớm nghĩ đến vấn đề này, mà ý định của hắn ta cũng rất rõ ràng, một là Tiêu Trần thuyết phục được hắn ta, hai là hắn ta giao Tiêu Trần cho Huyết Lang Vương
Lời nói của Hổ Hoàng vừa dứt, Tiêu Trần hít sâu một hơi, nhanh chóng mở miệng nói: “Quả nhiên Thú Hoàng đại nhân rất thẳng thắn, thật ra ta tới đây là muốn cùng hợp tác với Thú Hoàng đại nhân."
"Hợp tác? Ha ha, thật thú vị, vậy nói thử xem nào, tại sao ngươi muốn hợp tác với bản hoàng? Huyết Lang Vương kia còn phải dùng trăm vạn người sống để đổi lấy sự hỗ trợ từ Hổ Báo Lĩnh của ta, ngươi có thể trả giá cao hơn không?"
Hổ Hoàng cười to nói.
Hổ Hoàng không có ý định giấu diếm gì cả, hắn ta nói thẳng ra cái giá mà Huyết Lang Vương dùng để trao đổi cho Tiêu Trần biết. Tiêu Trần nghe xong cũng lập tức hiểu rõ, lời nói bóng gió này của hắn ta chính là nếu hắn không trả được cái giá cao hơn Huyết Lang Vương thì không cần nhiều lời, ngoan ngoãn chờ Huyết Lang Vương đến đón đi.
Hổ Hoàng dứt lời cũng không thấy sắc mặt Tiêu Trần có thay đổi gì lớn, hắn hạ giọng nói: "Vãn bối dám đến đây đương nhiên là phải có lòng tin, trong tay vãn bối có hai cái giá rất cao, thứ nhất chính là tất cả quân đội của đế quốc Thiên Lang, không biết Thú Hoàng đại nhân cảm thấy cái giá này như thế nào?"
Lần này Tiêu Trần đến chủ yếu có hai cái dùng để trao đổi, cái thứ nhất chính là tất cả quân đội của đế quốc Thiên Lang.
Huyết Lang Vương dùng trăm vạn người sống làm điều kiện để trao đổi, còn Tiêu Trần thì dùng nguyên cả một đội quân của đế quốc Thiên Lang. Phải biết quận Đan Dương là một trong tam đại đế quốc, mà tất cả quân đội của đế quốc Thiên Lang cộng lại ít nhất là có hơn trăm triệu người.
Những lời này vừa thốt ra, Hổ Hoàng và Báo Hoàng đồng loạt liếc nhau rồi nhìn về phía Tiêu Trần, Báo Hoàng lạnh lùng nói: "Ngươi muốn dùng tất cả quân đội của đế quốc Thiên Lang ra đặt cược à? Số lượng thì đủ, có điều tất cả quân đội của đế quốc Thiên Lang sẽ nghe lời ngươi ngoan ngoãn đi vào Hổ Báo Lĩnh làm con cừu non chờ bị thịt hử?"
Một lần đặt cược của Tiêu Trần là quá khủng, có điều sao nghe giống như đang đi lừa gạt con nít lên ba thế. Tiêu Trần đối mặt với những câu hỏi của Báo Hoàng thì khẽ mỉm cười nói: "Đương nhiên vãn bối có cách để khiến tất cả quân đội của đế quốc Thiên Lang ngoan ngoãn làm con cừu non chờ bị thịt. Bởi vì vãn bối có thể khiến cho Vô Nguyệt Đế Quốc và đế quốc Thiên Lang xảy ra chiến tranh, đến lúc hai đại đế quốc giao chiến, nếu như tăng thêm Thú Hoàng Hổ Báo Lĩnh đại nhân thì đế quốc Thiên Lang nhất định bị tiêu diệt. Đến lúc đó, vãn bối có thể đứng ra làm chủ, giao tất cả quân đội của đế quốc Thiên Lang cho Hổ Báo Lĩnh, tuỳ Thú Hoàng đại nhân định đoạt."
Trước khi đến đây Tiêu Trần đã tính toán hết tất cả, mà khi Tiêu Trần ra cái giá thứ nhất này thì cũng có thể nói là trăm cái lợi đối với Vô Nguyệt Đế Quốc.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!