Nguyên do khiến Tiêu Trần liều mạng như vậy ra là vì Bạch Như Nguyệt chính là mẫu thân của hắn, mà Vương Hoan đến vương phủ của hắn ta cách đây vài hôm trước, chính là do Tiêu Trần giả dạng. Còn về phần Vương Hoan thật đi đâu cũng không có liên quan gì đến Huyết Lang Vương. Nhìn Tiêu Trần, vẻ mặt của Huyết Lang Vương tràn đầy tự tin, nếu Tiêu Trần đã bị hắn ta vây bắt lại thì trong mắt Huyết Lang Vương đúng là việc bắt rùa trong hũ, căn bản không có khả năng trốn thoát. Dù sao hiện giờ Tiêu Trần cũng chỉ mới ở tu vi Vấn Đạo Cảnh, so với Huyết Lang Vương thì quá là yếu.
Không trả lời lại Huyết Lang Vương, ánh mắt nhìn chằm chẳm vào hắn ta, trong đầu Tiêu Trần không ngừng suy nghĩ kế sách đào tẩu, nhưng thật đáng tiếc, đối mặt với Huyết Lang Vương tu vi Đạo Tôn Cảnh, thật sự hắn không có cách nào cả.
"Tiêu Trần, cả đời này của người không thể quay về Vô Nguyệt Đế Quốc được nữa, thay vì vậy thì hãy theo bổn vương đến Thiên Lang Đế Quốc một lần đi, như vậy thì ngươi có thế sống lâu thêm một chút, ha ha."
Sau khi biết được thân phận của Tiêu Trần, Huyết Lang Vương đã bỏ qua ý muốn đánh chết Tiêu Trần, giữ lại tính mạng của Tiêu Trần rõ ràng có nhiều lợi ích hơn.
Nương theo lời nói vừa cất lên, chỉ thấy Huyết Lang Vương đưa tay phải ra một cách chậm rãi, nắm chặt hai người Tiêu Trần và Bạch Như Nguyệt đang ở trên không. Trong nháy mắt, Tiêu Trần và Bạch Như Nguyệt bị một sức mạnh không thể chống cự lại tách ra, Tiêu Trần và Bạch Như Nguyệt lập tức bị chặn hành động, ngay cả động đậy một ngón tay cũng vô cùng khó khăn.
Hai mẫu tử Tiêu Trần và Bạch Như Nguyệt dễ dàng chịu trói, chênh lệch thực lực rất lớn, không có một sức mạnh nào đó thể bù đắp vào.
Dễ dàng bắt được Tiêu Trần, sau đó, Huyết Lang Vương bước từng bước, trong nháy mắt đã đi đến trước mặt Bạch Như Nguyệt, dịu dàng đỡ Bạch Như Nguyệt dậy, hơi nghiêng về phía trước, cả người dường như dựa vào người Bạch Như Nguyệt.
Ở một khoảng cách gần với Bạch Như Nguyệt như thế, Huyết Lang Vương tham lam hít lay hương thom tren ngưoi Bach Như Nguyet, mieng lại cười lạnh, nói:
"Ta đã nói rằng cả đời này của nàng sẽ không bao giờ chạy thoát khỏi tay ta rồi, nàng đã được định trước là nữ nhân của ta rồi."
Nghe Huyết Lang Vương nói như vậy, sắc mặt Bạch Như Nguyệt lạnh như băng, trả lời:
'Nầm mơ đi, cho dù có chết thì ta cũng không thể nào là nữ nhân của ngươi."
Bị Huyết Lang Vương bắt giữ lại, trong lòng Bạch Như Nguyệt đã ôm ý định tự tử từ trước rồi, nhưng khi nghe được lời này của nàng, Huyết Lang Vương không hề để ý gì mà cười nói:
"Ha ha, sớm thôi, nàng sẽ biết chết đi chính là chuyện xa xỉ nhất đối với nàng, ta từng nghĩ sẽ cho nàng thời gian, đợi nàng từ từ tiếp nhận ta, thế nhưng trải qua chuyện lần này thì bổn vương đã nghĩ thông suốt rồi, dù cho cả đời này không chiếm được lòng nàng, chỉ cần chiếm được thân thể nàng thôi thì bổn vương cũng rất thỏa mãn rồi, ha ha."
Thái độ đối với Bạch Như Nguyệt rõ ràng đã có sự thay đổi. Nếu nói trước kia Huyết Lang Vương muốn để Bạch Như Nguyệt dần dần yêu mình, nhưng hiện giờ Huyết Lang Vương chỉ đơn giản là muốn chiếm giữ thân thể của Bạch Như Nguyệt, bởi vì hắn ta biết, muốn làm cho Bạch Như Nguyệt yêu mình đã là chuyện không có khả năng xảy ra rồi.
Nghe Huyết Lang Vương nói, sắc mặt Bạch Như Nguyệt âm u đến cực hạn, mà Tiêu Trần ở một bên lại cắn chặt răng, từ đầu tới đuôi không nói một câu nào.
Không phải Tiêu Trần sợ hãi mà là hắn biết, lúc này có tức giận thét gào đến mấy cũng chỉ chứng tỏ bản thân yếu đuối, hiện tại trong lòng Tiêu Trần vẫn đang không ngừng suy nghĩ kế sách chạy trốn. Hơn nữa, nếu thật sự đến cuối cùng cũng không thể chạy trốn, Tiêu Trần tuyệt đối sẽ không để Bạch Như Nguyệt rơi vào tay Huyết Lang Vương, dù cho bản thân và mẫu thân có phải chết cũng tuyệt đối không thể để cho Huyết Lang Vương chiếm được.
Kiềm chế lửa giận trong lòng, trong đầu không ngừng suy nghĩ kế sách chạy trốn, thế nhưng như lời Huyết Lang Vương nói, đã rơi vào trong tay hắn ta, đối với Tiêu Trần và Bạch Như Nguyệt mà nói, được chết đi đã trở thành một loại hi vọng xa vời.
Đừng nói là đao tẩu, ngay cả tự sat cũng không thể làm được, linh lực trong cơ thể đã hoàn toàn bị Huyết Lang Vương giam cầm, không thể vận động dù chỉ là một chút, như thế thì nói gì đến việc tự sát chứ.
Không để ý đến vẻ mặt lạnh như băng của Bạch Như Nguyệt, vừa nói xong, Huyết Lang Vương đưa mắt nhìn Tiêu Trần, không hề báo trước mà hung hăng đá một cái vào người Tiêu Trần.
Cả người bị đá bay thẳng lên không trung, liên tiếp chặt đứt mấy cây đại thụ rồi mới té mạnh xuống đất, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.
Không có sự tham muốn như đối với Bạch Như Nguyệt, đối với Tiêu Trần, Huyết Lang Vương chỉ có sự lạnh lùng tàn nhẫn, một cước đá bay Tiêu Trần, Huyết Lang Vương lạnh lùng nói:
"Muốn cướp người trên tay bổn vương, người không xứng. Nếu không phải ngươi còn có chút tác dụng thì hiện giờ bổn vương đã kết liễu ngươi. Thế nhưng hiện tại bổn vương đã nghĩ đến một cách làm rất hay, thân là con cái, thật không biết khi tận mắt chứng kiến mẫu thân ngươi gả cho bổn vương thì ngươi sẽ có cảm giác thế nào nhỉ, ha ha."
Một cước của Huyết Lang Vương không hề có ý đánh chết Tiêu Trần, mà nghe hắn ta nói như vậy, Tiêu Trần bị đá trọng thương càng cắn răng thật chặt, hai mắt đỏ bừng nhìn chẵm chằm Huyết Lang Vương, không nói được một lời nào.
Không kêu gào điên cuồng, cũng không tức giận mắng mỏ, chỉ có sát ý tràn ngập, chưa bao giờ mà Tiêu Trần lại muốn giết người như thế.
"Trần Nhi."
Tiêu Trần nhìn cham chằm vào Huyết Lang Vương, mà lúc này Bạch Như Nguyệt ở một bên đã rơi nước mắt.
'Thật đúng là mẫu tử tình thâm, ha ha, được, theo bổn vương đến Thiên Lang Đế Quốc, bổn vương sẽ có thời gian chầm chậm tiếp đãi mẫu tử các ngươi."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!