Chương 24
Buổi chiều nói chuyện video một hồi, cuối cùng là do Lăng Vi cảm thấy thẹn đến nổi đỉnh đầu bốc khói nên mới dứt khoát tắt, ba Tạ bóp cổ tay, tiếp tục gửi tin nhắn công kích, lì lợm la liếm không biết xấu hổ đòi lấy những đạo cụ đáng yêu này từ chỗ cô.
“Không cho ném đi, mấy cái này đều là của tôi.” Ba Tạ gây rối vô cớ.
”Tại sao lại là của anh chứ? Đó là quà người khác tặng tôi.” Lăng Vi muốn phân rõ phải trái với anh.
“Chậm rồi, bây giờ tôi nhìn thấy rồi thì chính là của tôi.”
“Anh có biết xấu hổ không vậy?”
“Tôi muốn mèo, không biết xấu hổ.”
Nhìn câu trả lời vô sỉ của anh, Lăng Vi trợn to mắt chó, “Anh là lưu manh hả?”
“Tôi là tổng tài bá đạo, trọng điểm chính là: Bá đạo.”
Lăng Vi:……
Cô nghiến răng nghiến lợi uy hiếp: “Có tin tôi đăng đối thoại này lên bảng tin hay không ?!”
Ba Tạ không hề sợ hãi: “Có tin tôi đăng đoạn video vừa rồi lên bảng tin hay không?!”
Lăng Vi:……
Là một thương nhân thành công, ba Tạ cực kỳ nhân từ đưa ra hai lựa chọn: “Không cho mấy đạo cụ đó cũng được, em kêu vài tiếng mèo cho tôi nghe, ít nhất phải kêu mười tiếng.”
Không cho đạo cụ thì phải kêu? Ba Tạ đúng là ma quỷ mà!
Cái này còn có sự lựa chọn sao? Có sao?!
Cuối cùng, Lăng Vi nhẫn nhục đồng ý đưa đạo cụ cho anh, kết quả anh còn một tấc lại muốn tiến một thước nói: “Vì phòng ngừa em đột nhiên đổi ý, lập tức chuyển phát nhanh gửi tới nhà tôi, địa chỉ là xxxxxx……”
Lăng Vi:……
Lăng Vi cảm thấy nói chuyện với ba Tạ một hồi, không khác gì phế bỏ nửa cái mạng của mình, ném điện thoại di động sang một bên, cô sống không còn gì luyến tiếc nằm ngã lên trên giường, nghĩ thầm: Ba Tạ thật sự có yêu thầm cô sao?! Có người sẽ ở trước mặt nữ thần của mình, một chút hình tượng cũng không thèm giữ lại, bại lộ bộ mặt ông chú đáng khinh của mình ra sao?? Chẳng lẽ thật sự là mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi ư??
Lăng Vi giữ được nửa cái mạng, nằm ở trên giường miên man suy nghĩ một hồi lâu, mới gửi tin nhắn cho Trần Tiểu Nhược, kêu cô lấy mấy món đạo cụ đi chuyển phát nhanh, cô thật sự không muốn nhìn thấy chúng nó nữa!
Buổi tối đoàn phim đặt hai bàn ở nhà hàng gần đó, đạo diễn và các nhân viên đều tham dự, còn có mấy diễn viên quan trọng cũng tới, rất cho Lăng Vi mặt mũi.
Trên bàn tiệc không thể tránh khỏi chuyện uống rượu, làm Lăng Vi bất ngờ chính là, người đại diện Lý Ý của cô lại uống rất được, lúc Lăng Vi kính rượu mọi người, chỉ lộ ra dáng vẻ vô cùng thành ý xử lý ly rượu, sau đó bất cứ ai đưa rượu tới trước mặt cô, đều bị Lý Ý ngăn lại, sau đó mặt không đổi sắc lấy một địch mười, làm cho mấy ông già rót rượu đến lắc đầu, đưa mắt nhìn nhau.
Lăng Vi giống như bị mê muội, mở to mắt lấp lánh nhìn Lý Ý, cảm thấy cô ấy thật sự quá trâu bò, có giá trị trên mọi mặt luôn.
Đám người uống đến ngã trái ngã phải, liên tục té ngã, còn ồn ào muốn đi ca hát, Lăng Vi vốn định nói không cần long trọng như vậy, ăn bữa cơm là đủ rồi, kết quả đạo diễn lại nói bọn họ đã đặt bánh kem, không đi sẽ lãng phí. Vì thế đoàn người lại dời trận địa đến KTV (phòng karaoke), dọc theo đường đi, Lăng Vi có chút không được tự nhiên nói với Lý Ý, “Chị Lý, đãi ngộ như vậy phải là diễn viên chính mới được chứ.”
Lý Ý tỏ vẻ kinh nghiệm đầy mình nói: “Em đáng giá được hưởng thứ tốt nhất.”
Lăng Vi ngẫm lại, sau đó cũng cười theo, cô thật sự đã cẩn thận quá mức rồi, cô có thực lực có bản lĩnh, đương nhiên được hưởng thứ tốt nhất, không cần tự coi nhẹ mình.
Mọi người quỷ khóc sói gào ở KVT một hồi, một cái bánh kem lớn được đẩy vào trong phòng, mọi người để microphone xuống, nói Lăng Vi ước nguyện trước bánh kem, sau đó, cuộc chiến bánh kem không hề báo trước mà bùng nổ.
Thân là vai chính của đêm nay, Lăng Vi trở thành đối tượng bị tập kích chủ yếu, cuối cùng toàn thân bị dính kem trông cực kỳ thê thảm, trên tóc, trên mặt, trên quần áo, nơi nơi đều là kem, cô thật sự rất buồn bực, nhưng nhìn mấy con ma men này, cũng không biết nên mắng như thế nào.
Khi được Trần Tiểu Nhược hộ tống vào toilet, nhìn thấy bộ dạng của mình ở trong gương dưới ánh đèn, Lăng Vi đau khổ để Trần Tiểu Nhược chụp cho cô một bức ảnh mua vui.
“Muốn làm kỷ niệm hả?” Trần Tiểu Nhược giơ di động giúp cô chụp mấy tấm hình.
“Một người vui không bằng mọi người cùng vui.” Lăng Vi cười nói, sau đó rất có tinh thần giải trí gửi ảnh chụp cho Tạ Thanh Nghiên, nghĩ thầm giờ này ở bên kia chắc đang là sáng sớm.
Sau khi gửi ảnh chụp qua, Lăng Vi được Trần Tiểu Nhược trợ giúp rửa sạch một vài vết kem bơ trên người, “Cái bộ dạng này đúng là không thể gặp người mà.” Cô tự trêu chọc mình một câu.
“Chị Lý đã đi chào hỏi đạo diễn rồi, chị ấy đang lái xe tới, bây giờ chúng ta trực tiếp đến bãi đỗ xe.” Trần Tiểu Nhược nói.
“Hai người tuyệt đối là thiên thần nhỏ đáng yêu nhất!” Lăng Vi khen một câu từ tận đáy lòng.
Trở lại khách sạn, Lăng Vi ở trong phòng tắm gần một tiếng đồng hồi mới giải cứu bản thân ra khỏi mớ bơ kem dính nhớp kia.
Sau khi làm khô tóc, cô toàn thân thoải mái sạch sẽ nằm lên trên giường, Mặc dù đã gần 12 giờ, nhưng vẫn bắt đầu chơi di động, vừa rồi sau khi cô gửi mấy tấm hình kia cho Tạ Thanh Nghiên, đến bây giờ đối phương cũng không trả lời lại, đoán chừng là vẫn chưa rời giường, Lăng Vi lại thuần thục mở bảng tin lên, muốn kiểm tra động thái của ba Tạ trước khi đăng lên bảng tin, nhưng mà……
“Cục cưng nhà ba ba thật là biết cách làm nũng, đáng yêu, muốn ăn ~”
Hình minh hoạ là bóng dáng Lăng Vi bị dính kem khắp người.