Thật ra, trên đường tới đây, cô ta đã chột dạ. Chẳng phải nói màu sắc chủ đạo của mùa hè năm nay là màu đỏ sao, nhưng vì sao cô ta lại không thấy cửa hàng nào trưng bày một một dãy trang phục màu đỏ mà chỉ là dùng một vài cái màu đỏ xen kẽ vào để thêm đẹp mà thôi. Lúc này, sau khi nghe lời Trang Nại Nại nói, khuôn mặt của cô ta không còn bình tĩnh được nữa.
Loại màu sắc rực rỡ như màu đỏ cần phải có người dẫn đầu xu hướng mới khiến mọi người mặc theo. Nếu không thì trong một loạt quần áo màu trắng mà chỉ có lác đác vài người mặc màu đỏ như cô dâu thì sẽ đáng cười biết bao.
Cô ta đã quen lợi dụng người khác nên khi nghe lén được màu sắc chủ đạo năm nay là màu đỏ thì liền… Hơn nữa, trong lòng cô ta, Trang Nại Nại chẳng là cái gì cả. Cô ta luôn cảm thấy Trang Nại Nại mãi mãi là một người mà cô ta muốn đặt đâu là phải ngồi đấy. Cho nên lần này cô ta đã bị bẫy ngọt lịm.
Lúc Mino đưa ra chỉ thị, các nhà thiết kế của Cố Thị đều có ý kiến với màu đỏ này, nhưng Mino lại chắc nịch rằng mình có tin tức nội bộ, buộc bọn họ phải thiết kế trang phục màu đỏ.
Có người nói: “Cho dù tất cả mọi người đều thiết kế trang phục màu đỏ nhưng nó không phải là áo khoác, cũng không phải là áo len, mà là trang phục mùa hè. Sử dụng màu đỏ rất mạo hiểm, chúng ta vẫn nên chọn màu sắc an toàn một chút. Nếu cô muốn sử dụng màu đỏ cũng được, nhưng không thể là trang phục chủ đạo. Chúng ta có thể thiết kế một vài bộ màu đỏ để...”
Mino cười nhạt, “Cố Thị mãi không phát triển được cũng là vì một đám bảo thủ mấy người. Bây giờ cơ hội làm ăn đang ở trước mặt mà mấy người lại cố chấp như vậy.”
Cả đám thiết kế xấu hổ cúi đầu.
Mino vô cùng đắc ý nói, “Tôi mới là tổng giám đốc của công ty, thế nên mấy người phải nghe lời tôi, trang phục chủ đạo phải là màu đỏ.”