Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đừng Sợ! Có Anh Đây Rồi? (Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình) - Quý Noãn (FULL)

THẾ NÀY MỚI ĐÚNG LÀ PHU NHÂN NHÀ GIÀU …

“Mẹ, chị con đi dạo phố thôi cũng mua quần áo mới, còn con đã hai tháng rồi chưa mua gì, mẹ cho con hai trăm đồng đi, con cũng muốn đi mua.” Sau khi mọi người đi vào, Tống Khả Khả làm như không nhìn thấy Quý Noãn bước vào nhà mà nói.

“Mọi người trò chuyện đi, cháu đi cất hành lý trước.” Quý Noãn vào trong nhìn xung quanh một vòng, thấy nhà này rất rộng, cũng không ít phòng, thế nên lên tiếng hỏi: “Trước kia mẹ cháu ở phòng nào ạ?”

Bỗng chốc, bà ngoại chỉ im lặng nhìn cô, vẻ mặt của người đàn bà trung niên cứng lại, hai chị em Tống Tư Tư và Tống Khả Khả hơi căng thẳng.

“Không vội, chỉ có hai cái vali thôi mà, có thể có bao nhiêu đồ chứ, cứ mang vào trong để trước đi. Trong nhà vẫn còn hơi bừa bộn, phòng của mẹ cháu cũng để trống nhiều năm rồi, bên trong rất bẩn. Tư Tư, Khả Khả, hai đứa đi dọn dẹp đi, để Quý Noãn vào đó ở.”

“Lúc nào dọn mà chả được?” Tống Tư Tư tiến đến, thân mật kéo tay Quý Noãn: “Chị họ à, lần đầu chị về, có mang theo quà cho tụi em không?”

Bình thường Tống Tư Tư sẽ không gọi người khác là chị, nhưng dù sao cô ta cũng nghe nói Quý Noãn sinh ra trong giới con nhà giàu, dù không biết tình trạng gần đây tuy nhiên vẫn chắc mẩm là người có tiền, vậy nên bắt đầu nịnh bợ.

Vừa rồi Quý Noãn để ý thấy ánh mắt của các cô đều nhìn vào phòng trong cùng, trong lòng cũng đã rõ, có lẽ chính là căn phòng đó, nhưng ngoài mặt cô vẫn giả vờ như không có gì, vừa cười vừa chỉ vào vali bị các cô vứt dưới đất: “Có, trong vali màu hồng này đều là quà, các em tự mở ra chia nhau đi.”

Nói rồi cô kéo cái vali màu bạc chứa đồ cá nhân của mình, quay người đi thẳng vào căn phòng nọ.

Hai cô em họ vừa nghe có quà thì không cản cô lại, bà ngoại và người đàn bà trung niên kia cũng không kịp cản. Quý Noãn đi vào mở cửa, thấy tuy ga trải giường và tủ đồ trong phòng nhìn còn mới, nhưng dưới đất và trên giường lại như bãi rác. Đồ ăn vặt, chai nước rỗng vứt lung tung đầy đất, còn có các loại vỏ hạt dưa. Chăn mền vốn sạch sẽ trên giường cũng bị kéo xuống đất, dính không ít đất cát. Có mấy hộc tủ bị mở ra, bên trong có vài tấm hình và đồ đạc mà mẹ cô đã dùng khi còn trẻ, phía trên bị dính nước trái cây các loại. Bởi vì ban ngày thành phố Cát hơi nóng, nên có ruồi bay tới bay lui trên những tấm ảnh đã ố vàng ấy.

Trong hộc tủ để vài bộ quần áo cũ, thoạt nhìn có lẽ là quần áo mà mẹ cô đã từng mặc vào vài chục năm trước. Tuy chúng chưa bị vứt đi, nhưng lại dúm dó, dơ bẩn, rõ ràng là bị người khác từng làm bẩn, sau đó lại nhét lung tung vào hộc tủ.

Quý Noãn nhìn cảnh tượng bên trong, sau đó lia mắt qua, chỉ thấy Tống Tư Tư và Tống Khả Khả đang thích thú nghiên cứu mật mã trên vali của cô, mãi cũng không thể mở ra. Bà ngoại hơi xấu hổ, còn người đàn bà trung niên, cũng là người nên được Quý Noãn gọi là bác Cả thì giơ tay lên sờ lỗ tai.

Quý Noãn liếc thấy trên tai bà ta đeo một cặp khuyên tai vàng, có lẽ đã đeo lâu năm rồi. Cô nhớ lại có lần bọn họ đến nhà họ Quý, hình như đã vơ vét rất nhiều thứ trong phòng mẹ cô. Lúc đó Quý Noãn còn nhỏ, chỉ đứng bên cạnh nhìn chứ không biết bọn họ đang làm gì, cô nghe bác Cả vừa đeo thử đồ trang sức của mẹ cô, vừa nói: “Thế này mới đúng là phu nhân nhà giàu, thứ gì trong hộp trang sức cũng đắt tiền. Những kim cương ngọc trai gì đó dễ bị mất giá, những đồ trang sức vàng bạc này lấy về còn có thể đáng ít tiền…”

Người gọi là bác Cả biết lúc này Quý Noãn đang nghĩ gì thế là thẳng thắn chỉ vào phòng, nói: “Haiz, thường thì Tư Tư và Khả Khả không ở đây. Nhưng lúc hai chị em cãi nhau sẽ không ở chung, mỗi lần tức giận, Khả Khả đều sẽ vào phòng dì út khi còn sống để ở, cho nên bác đã cho thay tủ và giường. Nhưng đồ đạc của mẹ cháu vẫn còn ở bên trong, bọn bác không động tới…”

Tống Khả Khả nghe xong, nhìn qua thì thấy sắc mặt của Quý Noãn không đúng, vội đứng dậy nói: “Chị họ… à, lát nữa em sẽ dọn! Em cam đoan sẽ dọn dẹp sạch sẽ!”

“Trong nhà không có phòng khác sao? Lúc tức giận đổi phòng không thể ở những phòng khác à?” Quý Noãn hỏi với vẻ mặt không cảm xúc.

“Chuyện này…”

“Những phòng khác toàn là giường cứng, ở không thoải mái. Hơn nữa lúc thời tiết lạnh cũng không ấm, phòng của dì út là ấm nhất.” Tống Khả Khả bĩu môi: “Chị họ, bình thường em cũng không có chỗ nào khác để ngủ, chị đừng nhỏ mọn vậy chứ.”

Vấn đề là Quý Noãn tới đây vì mẹ cô, kết quả lại trông thấy cảnh này, cô nên nghĩ thế nào đây?

Chẳng lẽ cô không thể ở phòng của mẹ mình?

“Chị họ, chị đừng nóng giận, lát nữa em sẽ dọn đồ của em ra ngoài.” Tống Khả Khả lại tiến tới gần, thế nhưng nói liên tục hai lần cũng không thấy cô ta có ý định đi dọn dẹp, trái lại còn kéo tay Quý Noãn, hỏi: “Chị họ, sao vali của chị lại không mở được vậy?”

Quý Noãn từ Hải Thành đến đây, lên xuống máy bay xe lửa taxi cả ngày cũng đã mệt mỏi, lúc này chẳng thèm so đo với cô ta, bèn nói ra bốn số mật mã. Sau đó cô nói tiếp: “Được rồi, ngày mai chị dọn, hôm nay chị ở phòng khác trước vậy.”

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!