Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Đừng Sợ! Có Anh Đây Rồi? (Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình) - Quý Noãn (FULL)

Lệ Nam Hành cúp điện thoại, mở cửa đi vào phòng ngủ, Phong Lăng đã ngủ một giấc dậy rồi.

“Muốn ăn gì?” Lệ Nam Hành bật đèn phòng ngủ.

Phong Lăng từ từ ngồi dậy, đảo mắt nhìn nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ: “Mấy giờ rồi?”

“Bốn giờ chiều, từ trưa đến giờ em chưa ăn gì cả, ông chủ Mặc Cảnh Thâm của em nói gần đây để em nghỉ ngơi ở chỗ tôi cho tốt, không cần đi với Quý Noãn.”

Phong Lăng đưa tay lấy điện thoại di động, nhưng bởi vì vết thương trêи cánh tay mà hơi tốn sức. Lệ Nam Hành đi qua giúp cô lấy điện thoại, đưa cho cô. Cô nhận lấy, nhìn một cái, quả nhiên đã bốn giờ hơn rồi.

“Muốn ăn gì?” Người đàn ông kiên nhẫn hỏi.

“Không muốn ăn gì hết.” Bởi vì bị thương mà Phong Lăng không quá thoải mái, động đậy một chút cũng khó chịu, nhưng lại không muốn cứ nằm mãi trêи giường.

Cô cựa quậy muốn xuống giường, Lệ Nam Hành biết cô không thích nằm mãi, đưa tay qua đỡ cô: “Nào, chậm thôi.”

Giọng nói người đàn ông dịu dàng kiên nhẫn khiến Phong Lăng không nhịn được mà quay đầu lại nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau, Lệ Nam Hành nhìn cô: “Sao thế? Đau chỗ nào à?”

“Không.” Phong Lăng không nói nhiều, cứ như vậy đi ra khỏi phòng ngủ, ra phòng khách ngồi, sau đó nhìn xung quanh, chỗ này còn có mấy căn phòng khác, cho dù cô thật sự nghe theo sự sắp xếp của anh Mặc, tạm thời dưỡng thương ở đây, Lệ Nam Hành chắc sẽ không cầm thú tới mức làm gì với cô đâu.

Công việc và nghề nghiệp của họ không thiếu các tình huống có khả năng bị thương, trước kia cô cũng không phải chưa từng dưỡng thương ở chỗ Lệ Nam Hành. Người đàn ông trông vừa lạnh lùng vừa ngang ngược này, trong phương diện chăm sóc cô, dường như luôn dễ như trở bàn tay, cũng không có gì không quen.

Cô nhìn vết thương trêи cánh tay mình, hỏi: “Mấy giờ tôi thay thuốc?”

“Tám giờ lau sơ người, sau đó thay thuốc, sau khi thay thuốc thì nằm xuống ngủ.” Lệ Nam Hành tiện tay ném hộp thuốc lên bàn trà.

Phong Lăng nhìn thấy trong hộp thuốc lại có thêm mấy loại thuốc trị thương hiệu quả rất tốt, đoán chừng là trong mấy tiếng đồng hồ cô ngủ trong phòng, anh đã bảo người đi mua.

Những người đi ra từ căn cứ XI như bọn cô, từ trước đến nay đều tự mình xử lý vết thương ngoài da, cùng lắm là đi tìm Bác sĩ Văn trong căn cứ, nếu không bình thường cũng chỉ thoa thuốc rồi xong, không đi bệnh viện.

Ai nấy đều rất giỏi chuyện băng bó, ngay cả người như Phong Lăng cũng dần dần rất tâm đắc trong chuyện băng bó, huống chi là Lệ lão đại đã ở căn cứ nhiều năm như vậy.

Anh nói tám giờ thay thuốc thì đợi đến tám giờ, vậy hiện tại phải làm gì?

Cô không muốn ngủ nữa, cũng không muốn… cứ ở chung một chỗ với anh như vậy.

Phong Lăng không có cảm giác đói bụng, nhưng bụng đã kêu rột rột rồi.

Lệ Nam Hành liếc cô một cái, lặp lại câu hỏi ban nãy: “Muốn ăn gì?”

“Trừ sủi cảo ra, cái gì cũng được.” Phong Lăng đè cái bụng “không có tiền đồ” của mình, biểu cảm rõ ràng không vui cho lắm.

Lệ Nam Hành cười: “Nghe nói sủi cảo của khách sạn này rất ngon, là gói thủ công ngay tại chỗ đấy.”

“Không ăn.”

“Vậy em muốn ăn cái gì?”

Phong Lăng đứng dậy khỏi ghế sofa, bước đi chậm chạp, quả thực cô không muốn ở chung một phòng với anh. Nhưng lúc này, nếu cô lại ra ngoài một mình nữa thì không phải gây phiền phức cho Lệ Nam Hành mà là gây phiền phức cho anh Mặc, đây cũng không phải lúc tùy hứng quấy rối. Phong Lăng đi tới trước cửa sổ nhìn ra phía ngoài, nhìn thấy phố ẩm thực trêи đường cách đó không xa, nói: “Khoảng thời gian trước, tôi và cô Mặc có cùng nhau đi ngang qua đây, từng ăn đồ ở phố ẩm thực này, trong đó có một cửa hàng bún Vân Nam rất ngon.”

“Em thích ăn bún Vân Nam?”

“Trước kia ở Mỹ chưa từng ăn, sau khi về nước nếm thử rất nhiều món mới mẻ, nhận ra bún Vân Nam rất ngon.” Phong Lăng đáp xong thì nhìn sang anh: “Tôi có thể ăn bún Vân Nam không?”

“Không gì không thể cả.” Lệ Nam Hành cầm điện thoại lên: “Anh bảo họ đóng gói đưa lên cho em.”

“Không cần, tôi muốn tự ra ngoài ăn.”

Lệ Nam Hành nhìn cô: “Bị thương thành thế này rồi còn muốn ra ngoài?”

“Tôi chỉ bị thương ngoài da thôi, ngủ một buổi chiều hiện tại rất có tinh thần, chỉ cần đi chậm, không động tới vết thương thì không sao cả. Anh cũng biết tôi quen vận động, bảo tôi cứ ở mãi trong phòng cũng không thoải mái.”

Thấy Phong Lăng kiên trì, cũng biết cô đang nghĩ đủ cách để tránh ở chung một phòng với anh lại thấy khó xử, sau khi cô ngủ dậy, thấy dường như tình trạng của cô quả thực đã đỡ hơn nhiều, vết thương trêи chân và cánh tay chỉ cần mặc đồ dài tay cũng che được, trừ sắc mặt có hơi tái nhợt, cũng không nhìn ra điều gì khác thường.

Lệ Nam Hành giục người đã sắp xếp trước đó giúp cô đi mua quần áo đưa vào, để Phong Lăng về phòng thay quần áo, rồi dẫn cô ra ngoài.

Lúc đi bộ, Phong Lăng vẫn thấy hơi đau, nhưng không ảnh hưởng gì. Khi đi vào thang máy, Lệ Nam Hành nhìn cô gái nhỏ với sắc mặt hơi trắng bệch đang dựa vào tường thang máy: “Không phải em nói không đau sao? Bảo là chịu được cơ mà? Hiện tại hối hận, cho người đóng gói đưa lên vẫn còn kịp đấy.”

“Không cần.”

Đúng là vẫn bướng bỉnh như ngày nào!

Lệ Nam Hành có kìm nén cảm giác muốn xoa đầu cô, anh đút tay vào trong túi quần, khẽ thở đài, vừa có vài phần bất đắc dĩ, lại vừa dung túng cô. Hiện tại muốn chạm vào cô, cho dù chỉ là một sợi tóc của cô, đoán chừng cô cũng sẽ giãy nảy lên.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!