“Đúng vậy! Tôi xem thường đấy! Một ngôi trường thì có cái gì để gọi là thị trường? Tại thành phố Hàm của chúng tôi, thị trường trong trường học nhỏ như cái lỗ mũi! Căn bản không có lợi nhuận gì đáng nói!”
“À, hóa ra chú nghĩ như vậy!”, Tần Kiệt bất chợt nở nụ cười, nhìn về phía giám đốc Hoàng: “Giám đốc Hoàng, một đại lý như thế này mà cũng có thể đứng cạnh cô ngắm pháo hoa à?”
“Thằng nhóc kia, đừng có nói chuyện kiểu lấp lửng đó, nói tiếng người đi!”, Phương Quốc Họa trầm giọng nói.
“Nghe không hiểu à? Được, vậy thì tôi sẽ nói thẳng ra luôn!”, Tần Kiệt giới thiệu bản thân: “Trước khi nói rõ với chú, tôi xin tự giới thiệu trước!”
“Tôi tên là Tần Kiệt, là sinh viên của Đại học Công Nghiệp Hồ, cậu ta là Tào Bác, là sinh viên Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung, tại Đại học Nông Nghiệp Hoa Trung vẫn còn một đối tác nữa, vì có việc nên không tới. Tại Đại học Công Nghiệp Hồ, tôi còn có một đồng nghiệp, cũng có việc nên không tới! Mặt khác, chúng tôi còn một đối tác nữa, tên là Giang Lỗi, là người của Đại học Công Nghệ Hoa Nam - phân hiệu Ngũ Xương!”
“Tổng cộng số lượng giáo viên và sinh viên trong ba trường của chúng tôi đã vượt hơn 150 ngàn người! Đây chỉ là số lượng thầy trò tại trường! Còn chưa tính dân cư sống xung quanh ba trường!”
“Nếu cộng vào, chắc chắn lên đến 200 ngàn người! Xin hỏi chú Phương, vị tiền bối trong ngành, sinh viên đều là người trưởng thành, không phải trẻ con, bọn họ cũng có những như cầu như người bình thường, chú nói xem, 150 ngàn thầy trò, cộng thêm năm mươi ngàn dân cư, tổng cộng 200 ngàn người thì có được xem là thị trường hay không?”
“Chuyện này…”, Phương Quốc Họa á khẩu, không biết nên trả lời như thế nào.
Là một người trẻ tuổi, Tần Kiệt lại dám đứng trước mặt ông ta khua môi múa mép như vậy, chẳng khác nào đang bỡn cợt ông ta.
Phương Quốc Họa vô cùng tức giận, càng thêm bất mãn đối với Tần Kiệt.
Vốn dĩ ông ta cũng không suy nghĩ xem khuôn viên trường mà Tần Kiệt nói đến là dạng gì.
Giờ ông ta mới biết đó chính là khuôn viên trường đại học, đây chẳng phải là hung hăng tát vào mặt ông ta một cái sao.
Một cái tát rất mạnh!
Chuyện này khiến sắc mặt Phương Quốc Họa cực kỳ khó coi.
Sớm biết đó là khuôn viên trường đại học, ông ta đã không liều lĩnh như vậy.
Giờ thì hay rồi, bị một tên thanh niên hỏi đến mức á khẩu không trả lời được, đúng là mất hết thể diện.
“Xem dáng vẻ của chú Phương, chắc là không còn gì để nói rồi!”, Tần Kiệt nói tiếp: “Đúng vậy! Tôi và đồng sự của tôi thật sự còn rất trẻ! Chúng tôi vẫn chưa tốt nghiệp! Vẫn còn là những sinh viên đang bắt đầu khởi nghiệp!”
“Ở lứa tuổi của chúng tôi, khởi nghiệp trong khuôn viên trường sẽ nhận được sự ủng hộ to lớn từ nhà trường!”
“Trường đại học là đơn vị như thế nào? Không cần nói hẳn các vị tiền bối cũng đều biết, hơn nữa còn biết rất rõ!”
“Có một đơn vị như vậy ủng hộ, mọi người nghĩ chúng tôi có thể tạo ra thành tích không?”
“Chuyện này…”, đám người đại diện cho các đại lý đều im thin thít.
Lời này khó có thể phản bác.
Cấp bậc hành chính của cơ sở giáo dục Đại học cũng không nhỏ, là người trưởng thành, ai cũng hiểu rõ điều đó.
Có ban lãnh đạo trường ủng hộ, muốn tạo ra thành tích còn không phải đơn giản như trở bàn tay thôi sao.