Ầm ĩ nãy giờ không ngờ lại là ăn cơm.
Nếu ăn cơm thì anh nói thẳng đi.
Làm gì mà phải lắm chuyện như vậy.
Thiệt là! Chắc chắn là cố ý mà.
“Vẻ mặt đó của em là sao?”, Tần Kiệt hỏi: "Lẽ nào em tưởng chuyện gì bậy bạ hả?"
Ô hay~
“Cái đồ không biết xấu hổ, biến thái! Suốt ngày nghĩ ba cái chuyện bậy bạ, không thèm để ý đến anh! Hừ!”, Tần Tuyết quay đầu đi chỗ khác nói.
Thế nhưng, mặt cô lại nóng bừng bừng như dung nham núi lửa đang muốn phun trào.
Tần Kiệt cười rồi bế Tần Tuyết chạy băng băng.
Dọc theo đường đi, hai người họ đã trở thành một cảnh đẹp. Có rất nhiều người thích chụp ảnh đều lấy điện thoại ra chụp lại.
Tách~
Một bức ảnh được ra lò.
Không lâu sau, trường đại học công nghiệp Hồ xuất hiện một bài đăng.
Trong bài đăng có bảy tấm ảnh.
Trong bức ảnh là một chàng trai ôm một cô gái dạt dào sức sống chạy băng băng trên con đường rợp bóng cây trong trường.
Bảy tấm ảnh xếp chung với nhau. Nhìn kỹ thì có thể thấy chúng nó nối tiếp nhau.
Chàng trai đang chạy, cô gái nở nụ cười tươi tắn. Có tấm chàng trai nói gì đó, cô gái hơi hơi ngại ngùng. Rồi cô gái giật mình kinh ngạc, chàng trai cười to và một tấm cả hai cùng nhau nở nụ cười.
Bảy tấm ảnh xếp nối tiếp nhau vừa hay bắt đúng từng khoảnh khắc.
Sau khi đăng lên trang mạng của trường, nó lập tức gây ra một đợt bùng nổ.
Sinh viên trong trường đại học công nghiệp Hồ đều vào bình luận. Có người nói, nhìn thật ấm áp, tôi mà có bạn trai như vậy thì tốt biết bao. Có người lại nói, anh chàng kia thiệt là đẹp trai, còn mạnh mẽ nữa chứ, eo cũng khỏe khoắn ghê. Một bình luận khác thì nói, tình yêu cũng chỉ như thế, chắc chắn mấy năm sau nó vẫn sẽ tồn tại.
Nói chung, đa số bình luận đều tỏ vẻ thích thú và hâm mộ. Nội dung đại khái là ca ngợi sự đẹp đẽ của tình yêu nơi học đường. Có quá nhiều bài đăng dẫn đến trang mạng bị lag. Việc này hiến cho ban lãnh đạo trường chú ý.
Sau khi sửa mạng xong, họ nhìn thấy tấm ảnh chụp chàng trai và cô gái. Nhất là thấy được gương mặt chàng trai thì các lãnh đạo trường quen biết anh đều cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Chàng trai ấy không phải ai khác chính là Tần Kiệt - người thành lập trung tâm thu hồi dụng cụ bị hư trong trường.
Không ngờ anh lại có một mặt ấm áp như thế.
Ban lãnh đạo lại có cái nhìn thiện cảm hơn với Tần Kiệt. Đặc biệt là chủ nhiệm Lưu lúc trước đã ủng hộ và đồng ý với cách làm của anh. Ông cảm thấy nở mặt nở mày, không nhịn được cảm khái, tuổi trẻ thật là tốt.
Cuối cùng ban lãnh đạo trường cùng bàn bạc rồi quyết định sẽ do hiệu trưởng tự mình bình luận dưới bài đăng. Câu cú ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa: khi mình còn trẻ, có việc nên làm, có việc không nên làm, chỉ mong không phụ thanh xuân, cuộc đời này cũng chẳng nuối tiếc!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!