Âm thanh Thiên Cương vỡ nát như tiếng sét ngàn năm, nổ vang bên tai mọi người.
Tất cả đều bị cảnh tượng này làm cho sững sờ, vừa rồi còn là song diệu thánh kiếm chấn động toàn trường, vậy mà trong chớp mắt đã vỡ tan.
Bịch!
Hàng chục mảnh vỡ rơi xuống hồ Tàng Kiếm, phát ra những tiếng nổ liên hồi dữ dội, bắn lên cột nước cao ngất.
Cả quảng trường rơi vào im lặng chết chóc, mọi người đều há hốc mồm, kinh hãi đến không nói nên lời.
Gãy rồi!
Sao có thể như vậy, song diệu thánh kiếm sao lại bị Lâm Nhất bóp gãy, đây chính là song diệu thánh kiếm, phải mất trăm năm mới luyện chế thành.
Lại còn do chính tay gia gia của Phong Thiếu Vũ luyện chế, thật sự quá khó tin, không thể tưởng tượng nổi.
“Gãy ... rồi ... "
Trên Thiên Khuyết, đám trưởng bối của Tàng Kiếm Sơn Trang cùng một đám thiên kiêu trẻ tuổi sắc mặt đều tối sầm.
"Cái này ... sao có thể!"
Triệu Vô Cực trực tiếp ngây người, buột miệng chửi thề, nội tâm chịu chấn động không thể tưởng tượng.
Cốc Tử Kính há miệng, không nói nên lời, chuyện này quá kỳ quái.
Với trình độ của gã, cũng không nhìn ra nguyên nhân.
Quay đầu nhìn sang, ánh mắt chạm phải Khương Vân Đình, đối phương lắc đầu, cũng không hiểu nổi, không thể tin được.
Tiêu rồi!
Phong Thánh Lăng sững sờ, sắc mặt tái nhợt, chân tay run rẩy.
Đây là thanh kiếm do gia gia gã đích than luyện chế, mat tram năm mới thành, vậy mà trước mặt bao người lại bị một tên Niết Bàn bóp gãy.
Không chỉ là vả mặt gia gia gã, mà cả Tàng Kiếm Sơn Trang đều chịu đả kích nặng nề, danh tiếng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
"Trời ơi, chuyện gì vậy?"
“Thiên Cương vậy mà gãy rồi, nó đang yên đang lành sao lại gãy, đây là song diệu thánh binh mà!"
“Không hiểu nổi, quá mẹ nó kỳ lạ.”
"Quá vô lý!"
Sau khi hoàn hồn, cả khán đài lập tức nổ tung, vô số tiếng xôn xao vang lên không dứt.
Hay thật!
Thanh niên áo trắng Vân Phong kinh ngạc đến há hốc mồm, liên tiếp thốt lên mấy tiếng "hay thật".
Phong Thiếu Vũ há to miệng, cả người hoàn toàn ngây dại, nhìn chuôi kiếm trơ trụi trong tay, trực tiếp chết lặng.
Lâm Nhất lạnh lùng nhìn đối phương, nói: "Kiếm do gia gia ngươi rèn là rác rưởi, kiếm do Tàng Kiếm Sơn Trang rèn đều là rác rưởi, ngươi hỏi ta dựa vào cái gì? Dựa vào cái này, đủ chưa!"
“Ta không nhắm vào ngươi, ta nhắm vào gia gia ngươi, nhắm vào cả Tàng Kiếm Sơn Trang, ta nói tất cả đều là rác!"
"Cho nên ta mới muốn mượn kiếm, đều là chí tôn thánh kiếm, đều là bảo kiếm Hồng Lô."