“Đệ vừa rồi gọi ta là gì?"
Hân Nghiên phá vỡ im lặng trước, cười tủm tỉm nhìn về phía Lâm Nhất.
Lâm Nhất biết không thể giả vờ nữa, chỉ có thể bất đắc dĩ cười nói: "Hân Nghiên tỷ."
"Hừ, đệ đúng là biết giả vờ, còn ta có một người bạn, ai dạy đệ vậy, không có mà sinh ra bạn cũng học được."
Hân Nghiên vỗ lên đầu Lâm Nhất, làm nũng nói.
"Tỷ, không phải tỷ cũng có một người bạn sao?" Lâm Nhất sờ đầu, nhỏ giọng
nói.
"Đánh chết đệ, còn dám nói!"
Hân Nghiên trừng mắt nói.
Lâm Nhất nở nụ cười, liên tục nói không dám, chỉ ngốc ngốc nhìn về phía Hân Nghiên.
Tình cảm của hắn với Hân Nghiên sư tỷ, ngày thường còn có thể giả vờ, miễn cưỡng đè nén.
Nhưng khi thấy đối phương bị thương, nỗi nhớ nhung và quan tâm từ trong xương tủy cũng tự nhiên tuôn ra.
"Ở thành Lục Thánh ta đã đoán ra thân phận của đệ rồi, vừa rồi ở ngoài cửa, nghe được sư tôn gọi đệ, là biết hết. Tiểu sư đệ, đệ giấu ta khổ thật."
Hân Nghiên nhìn Lâm Nhất vẻ mặt oán trách.
Lâm Nhất nói: "Xin lỗi."
“Ngốc, đệ nói xin lỗi ta làm gì, ta là tỷ tỷ của đệ mà, hay là đệ sợ ta trách đệ sao?"
Hân Nghiên chớp mắt nhìn về phía Lâm Nhất.
"Ta ... " Lâm Nhat muốn nói nhưng thôi, trầm mặc hồi lâu mới nói: "Qua thật sợ, bởi vì trong lòng có áy náy."
“Có gì mà áy náy, làm tỷ tỷ chỉ biết đau lòng cho đệ đệ, thấy đệ như vậy, tỷ tỷ còn chưa kịp đau lòng nữa."
Hân Nghiên nhìn Lâm Nhất, ngẩn người nói: "Thật ra lúc đó ở Quần Long thịnh yến, tỷ tỷ vẫn luôn ở đó."
“Hả?"
Lâm Nhất kinh ngạc nói.
"Không ngờ chứ gì?”
Hân Nghiên cười nói: "Thấy đệ lấy được hạng nhất, tỷ mới theo sư tôn rời đi, cho nên đừng áy náy, đệ không có gì có lỗi với tỷ, huống hồ lúc đó vẫn là chính tỷ tự rời đi.”
Lâm Nhất ngây người, hắn thật sự không nghĩ đến chuyện này.
"Bình rượu Bán Thần kia là của đệ đúng không." Hân Nghiên cười, trầm ngâm
nói
“Ùʹm."
Lâm Nhất nói.
"Tiểu sư đệ, tỷ vĩnh viễn sẽ không trách đệ." Hân Nghiên nghiêm túc nói: "Cho nên, đừng lo lắng chuyện này nữa."
Lam Nhat thoai mai cuoi, truoc đo đủ loại đều tro nen nhẹ nhom.
"Tỷ, tay của tỷ xảy ra chuyện gì?" Lâm Nhất nói.
Hân Nghiên giải thích nói: "Sư tôn nói ta là Thần thể Tiên Thiên Thái Âm, vẫn chưa thật sự thức tỉnh, hiện giờ chỉ là Thánh thể Thái Âm, nhưng thể chất đã vượt xa Thánh thể bình thường."
"Đợi thần thể thật sự thức tỉnh, sư tỷ phải hoàn toàn xuất gia, đi tìm sư tổ kế thừa y bát Thần thể Thái Âm.”
"Sư tổ?"
Lâm Nhất nghi ngờ nói.
"Chính là sư phụ của sư phụ, rất thần bí, ta cũng chỉ gặp một lần." Hân Nghiên
nói
"Không, ta là nói xuất gia nghĩa là gì?" Lâm Nhất nghiêm túc nói.
"Sao, không nỡ rời xa tỷ tỷ à?" Hân Nghiên cười nói.
Lâm Nhất nghe vậy sững sờ, trong lòng có phần kinh ngạc.
Huyền Nữ của viện Huyen Nữ đều là dòng doi Huyền Âm của Phật Môn, có rất nhiều người là cư sĩ, không nhất định phải xuất gia.
"Tỷ, nhất định phải đi đến bước này sao?" Lâm Nhất nói.
“Không nói chuyện này nữa, vừa rồi đệ đang nghĩ gì, không phải đang ngộ kiếm sao, sao bực bội như vậy, suýt nữa giết ta." Hân Nghiên nửa đùa nửa thật nói.
Lâm Nhất thấy sư tỷ không muốn nói nhiều, lập tức kể chuyện phiền lòng vừa rồi với sư tỷ.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!