Lâm Nhất cũng có nỗi băn khoăn này, nên cuối cùng mới chọn buông tha cho nàng ta.
Một khi đánh rắn động cỏ, chó cùng dứt dậu, trong Thiên Đạo Tông e là sẽ sinh ra đại loạn.
Sau khi trời sáng, mọi người rời thành, hội họp với các cường giả Thánh cảnh của tông môn.
Từ đó suốt dọc đường bình an, thuận lợi trở về Thiên Đạo Tông.
Hiện tại Lâm Nhất đã thực sự trở thành nhân vật phong vân. Lần này hắn coi như danh chấn Đông Hoang, không còn ai dám nói hắn chỉ biết vênh vang trong tông môn nữa.
Ngay sau khi hắn rời khỏi tông không lâu, chuyện hắn vượt qua thiên tầng thứ bảy của núi Phi Vân cuối cùng cũng bại lộ, gây nên chấn động cực lớn.
Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn từ cơn chấn kinh đó, thì tin tức về những chuyện hắn làm ở thành Lục Thánh lại truyền đến. Trước tiên chém Kim Huyền Dịch, sau đó giết Bán Thánh, rồi lại mang hoa Huyết Thần trở về.
Lần này, toàn bộ tông môn hoàn toàn bùng nổ.
Hiện nay trong Thiên Đạo Tông, danh tiếng của Lâm Nhất đã đuổi sát các nhân vật như Đạo Dương Thánh Tử, thậm chí còn có phần nhỉnh hơn, thế như mặt trời giữa trưa.
Hắn không để ý đến những chuyện này. Sau khi về tông, hắn lập tức yết kiến Tĩnh Trần Đại Thánh, kể đại khái những gì mình trải qua trong Vạn Phần Cốc, trọng điểm là chuyện của Vương Mộ Yên.
"Con không giết là đung. Nếu không, phien phức sẽ rất lớn", Tĩnh Trần Đại Thánh trầm giọng nói.
Lâm Nhất hơi sững lại: "Đến sư nương cũng phải kiêng kị sao?"
Tĩnh Trần Đại Thánh khẽ thở dài: "Hiện nay Thiên Đạo Tông bề ngoài vẫn là thánh địa đệ nhất Đông Hoang, chỉ có Thần Hoàng Sơn có thể chống lại. Nhưng bao năm nay sóng ngầm đã cuộn trào rồi".
"Nhà họ Vương và Huyết Nguyệt Thần Giáo dây dưa không rõ, nhà họ Dạ lại âm thầm câu kết với Đế quốc Thần Long, nhà họ Chương sớm đã có dính líu với Ma môn. Chỉ có nhà họ Bạch là tương đối sạch sẽ, nhưng cũng chỉ là tương đối mà thôi".
Lâm Nhất há hốc miệng. Hắn sớm đã từng nghe nói những chuyện này, nhưng đích thân nghe từ miệng Tĩnh Trần Đại Thánh thì vẫn cảm thấy chấn động không nhỏ.
"Vậy ... Đạo Kiếm và Thiên Kiếm chẳng lẽ không quản sao?" Lâm Nhất nhíu mày hỏi.
Tĩnh Trần Đại Thánh lắc đầu: "Bọn họ sẽ không nhúng tay vào chuyện này. Thiên Đạo Tông trước nay luôn lấy vô vi mà trị. Trong lịch sử từng trải qua cục diện phức tạp hơn hiện tại nhiều, cho dù cuối cùng tông môn chỉ còn lại một mảnh phế tích, chỉ cần có tân Tông chủ ra đời, Thiên Đạo Tông sẽ lại lập tức quật khởi”.
Lâm Nhất không nói thêm. Mấy chuyện này, hắn cũng không có tư cách đánh
giá.
Thiên Đạo Tông truyền thừa được đến hôm nay, ắt phải có đạo lý của nó. Với cảnh giới hiện tại của hắn, còn chưa chen chân nổi vào mấy chuyện này.
"Con cũng đừng quá lo. Có Thiên Kiếm và Đạo Kiếm trấn áp, người nhà họ Vương không che nổi trời đâu", Tĩnh Trần Đại Thánh lên tiếng an ủi.
"Không thể loại trừ những mầm họa này từ sớm sao?" Lâm Nhất nghi hoặc
hỏi.
Tĩnh Trần Đại Thánh bật cười: "Ngốc quá. Con tưởng chỉ mỗi con phát hiện nhà họ Vương có vấn đề à? Từ lâu đã có người phát hiện, nhưng không có chứng cứ sắt đá thì không thể nào ra tay được. Tảng bng đông tới ba thước không phải chỉ trong một ngày. Cục diện Thiên Đạo Tông hiện nay cũng không phải mới hình thành ngày một ngày hai. Nhưng chỉ cần Tông chủ xuất thế, mọi thứ đều có thể giải quyết dễ dàng".
Lâm Nhất ngẩng đầu hỏi: "Vậy ai có thể làm Tông chủ?"
"Ai cũng có thể, chỉ cần không sợ chết, chịu nổi hai chữ Thiên Đạo", Tĩnh Trần Đại Thánh dừng lại một chút, mỉm cười nói: "Nếu con nguyện ý, sau khi bước vào Thánh đạo cũng có thể thử một phen".
Lâm Nhất lập tức lắc đầu, hắn còn chưa muốn chết.
Hai chữ Thiên Đạo đâu phải ai cũng muốn gánh là gánh được. Nếu dễ như vậy, vị trí Tông chủ đã có người ngồi từ lâu rồi.
"Chuyện này đợi Long Vận Đại Thánh trở về, ta sẽ bàn với lão một phen. Con tạm thời đừng nhúng tay vào", Tĩnh Trần Đại Thánh nghiêm mặt nói.
Lâm Nhất khẽ gật đầu.