Nam Cung Phục Diệp nhìn Lâm Nhất, trong lòng đầy cảm khái.
Mot nam trưoc vẫn chỉ la đe tử noi mon bình thường, vậy ma chưa đến nửa năm sau khi trở về tông môn, đã đạt đến mức này ... thật khiến người ta không thể tin nổi.
Lâm Nhất liếc nhìn Hân Nghiên, rồi anh mắt dừng lại trên người Vương Mộ Yên, như muốn nhìn thấu điều gì đó.
Vương Mộ Yên khẽ cười: "Dạ sư đệ nhìn ta như vậy làm gì? Nhìn nữa ... ta sẽ ngại đó.”
Nàng ta cười quyến rũ, tựa đóa sen lay động giữa nước, mê hoặc lòng người.
"Vương sư muoi thật đung là có lòng." Lâm Nhất nói.
Vương Mộ Yên mỉm cười: "Đương nhiên rồi. Trong Thiên Đạo Tông này, nếu nói ai hiểu sư đệ nhất, chắc chắn là ta. Nếu sư đệ muốn ... ta cũng không ngại để ngươi hiểu rõ hơn."
Lâm Nhất nhìn nụ cười ấy, trong lòng thầm cảnh giác - nữ nhân này tâm cơ quá sâu, đến giờ vẫn không lộ chút sơ hở nào.
"Được rồi, đừng nói nữa, mau đem hoa Huyết Thần về." Thạch Phong Bán Thánh bước tới.
Lâm Nhất gật đầu, rồi giao lại hoa Huyết Thần cho Hân Nghiên bảo quản.
Đó là vật của tông môn, hắn không mấy để tâm.
Đêm hôm đó, bọn họ nghỉ lại tại phân đà trong thành.
Lục Thánh Thành rộng lớn vô cùng, lại là nơi an toàn tuyệt đối dưới chân dãy núi Táng Thần.
Giữa thành có một tế đàn cổ xưa, dựng một tấm bia cổ cao ngàn trượng, sáu đại Thánh Địa đều xây phân đà xung quanh.
Lúc này, trong phòng Hân Nghiên.
Ánh nến lay động, soi lên làn da trắng như tuyết của nàng ta, dung nhan lạnh lùng mà tinh xảo, dưới ánh đèn càng thêm tuyệt mỹ.
Hân Nghiên nhìn Lâm Nhất, cười nhẹ: "Dạ Khuynh Thiên, đêm khuya đệ vào phòng ta, đứng đây gần một nén hương rồi ... có gì thì nói đi."
Lâm Nhất trầm ngâm một lúc, rồi ngang đầu: "Ta co một chuyện rat quan trọng muốn nói với sư tỷ."
Hân Nghiên thoáng sững lại, rồi chớp mắt cười: "Chuyện gì?"
"Về Vương Mộ Yên."
Trong mắt Hân Nghiên thoáng qua một tia thất vọng.
Trước đó, nàng ta đã có cảm giác quen thuộc kỳ lạ với người trước mặt ... đặc biệt là khi hắn đứng trên Phong Vân Đài.
Nàng ta từng có một suy đoán ... nhưng không dám tin.
Đêm nay hắn đến, nàng ta tưởng hắn sẽ nói ra điều đó ...
Không ngờ lại là chuyện của Vương Mộ Yên.
'Quả nhiên là Dạ Khuynh Thiên ... nghe nói đệ và Thiên Âm Thánh Nữ có quan hệ mờ ám, xem ra không phải giả." Nàng ta cười trêu.