Khi văn minh tiêu tán, nhật nguyệt rơi xuống, thiên đạo sụp đổ, tất cả mọi thứ đều trở nên tối tăm vô quang.
"Kiếm thứ sáu, Khoảnh Khắc ... "
Lâm Nhất như có điều suy nghĩ, hắn hơi dừng lại, rồi tiếp tục nói: "Khoảnh Khắc Luân Hồi!”
Vút!
"Vì sao lại là luân hồi?"
Sau khi nói xong, Lâm Nhất hơi kinh ngạc, không khỏi dừng lại.
Sáu kiếm này vừa là một bộ kiếm pháp, cũng là sáu cảnh giới của kiếm Khoảnh Khắc Sơ Khai.
Nếu tách riêng ra, mỗi một kiếm lại có thể phân giải thành mấy chục chiêu kiếm pháp, vừa độc lập vừa liên hệ lẫn nhau.
Nhưng kiếm cuối cung, Lâm Nhất thốt ra lại là hai chữ luan hồi, khiến hắn lập tức nhận ra có điều không đúng.
“Cuối cùng ngươi cũng phát hiện ra rồi ... "
Giọng nói của Tử Diên Kiếm Thánh truyền tới.
Lần này giọng nói và thân ảnh của ông ta không còn mơ hồ nữa, mà rõ ràng vô cùng xuất hiện trước mặt Lâm Nhất.
“Tiền bối."
Lâm Nhất vội vàng tiến lên, chắp tay hành lễ.
Lần này Tử Diên Kiếm Thánh coi như ban cho hắn một cơ duyên to lớn, ngộ đạo trong mộng, không bị hạn chế bởi tu vi và thân thể trong hiện thực.
Có thể tùy ý diễn hóa, tự do tham ngộ những điều trong lòng.
Nếu ở bên ngoài, với tu vi Niết Bàn cảnh của hắn, muốn diễn hóa dị tượng khai thiên lập địa là chuyện cực kỳ khó khăn.
Cho dù có thể diễn hóa thành công, dị tượng cũng sẽ không hùng vĩ và chân thực như vậy.
"Ngươi có nghi vấn?" Tử Diên Kiếm Thánh cười nói.
“Vâng."
Lâm Nhất nghiêm túc nói: "Rõ ràng ta đã quên luân hồi, quên thời gian, cũng quên không gian, Kiếm Luân Hồi mà tiền bối thi triển ta gần như đều đã quên."
"Nhưng khi ta tham ngộ con đường Khoảnh Khắc, kiếm cuối cùng lại vẫn đi đến luân hồi. Rốt cuộc đây là con đường của chính ta, hay là tiền bối ban cho ta ... "
Vấn đề này rất quan trọng, nếu đây không phải con đường của chính Lâm Nhất, thì lòng tin vào năm kiếm trước sẽ trực tiếp sụp đổ.
Bởi vì hắn vẫn luôn tin rằng đây chính là con đường của mình, nhưng đi đến cuối lại nhìn thấy hai chữ luân hồi.
Tử Diên Kiếm Thánh cười nói: "Ngươi không cần tự coi thường mình, đây chính là con đường của ngươi, bởi vì Khoảnh Khắc chính là khởi đầu của luân hồi."
“Khi ngươi nhìn thấy ánh sáng của trời đất trong khoảnh khắc đó, nhìn thấy khoảnh khắc trời đất sinh ra, luân hồi đã bắt đầu rồi."
Lâm Nhất như co đieu hieu ra, nhung vẫn chưa hoan toan hiểu.
Tử Diên Kiếm Thánh gật đầu, cười nói: "Dấu ấn luân hồi tồn tại khắp nơi, nó không chỉ thuộc về riêng ta, nên ta không thể ban cho ngươi cái gì."
"Mỗi người trong luan hồi đều có thể nhìn thấy sự lý giải khác nhau của mình, ta chỉ giúp ngươi nhìn rõ thanh kiếm của chính mình."
Lâm Nhất trong lòng chợt hiểu ra, sau đó nói: "Vậy tức là ta có cơ hội nắm giữ luân hồi?"
Tử Diên Kiếm Thánh lắc đầu, cười nói: "Nói chính xác thì không hắn như vậy, luân hồi đại đạo rộng lớn vô cùng, dấu ấn luân hồi tồn tại khắp nơi, con người trước luân hồi vô cùng nhỏ bé. Hai chữ nắm giữ quá mức cuồng vọng, chỉ có thể nói tham ngộ luân hồi thì có thể đạt được lực lượng quy tắc của luân hồi."
Lâm Nhất suy nghĩ một lúc, đại khái hiểu ra.
Nếu luân hồi đại đạo là một đại dương mênh mông, ngươi không thể khống chế đại dương, nhưng có thể mượn lực lượng của đại dương, dấy lên sóng lớn ngập trời.