Nửa ngày sau, Bạch Thanh Vũ mở mắt, đứng ở phía xa xa quan sát, đôi mắt đẹp tò mò nhìn chẩm chằm Lâm Nhất, trong lòng vô cùng chấn động.
"Vì sao kiếm ý của Dạ Khuynh Thiên mạnh đến vậy, quả thực không thể tưởng tượng nổi, ý chí võ học của ta cũng không yếu, thậm chí tu vi còn hùng hậu hơn. Nhưng ta cảm giác những thứ này mong manh như giấy, hắn chỉ cần mở mắt, là có thể dùng một kiếm đâm nát tất cả."
Bạch Thanh Vũ không phải ếch ngồi đáy giếng, nàng ta là thiên kim nhà họ Bạch, từng gặp qua rất nhiều thiên tài trẻ tuổi, thậm chí còn từng gặp mặt những người như thánh tử Đạo Dương.
Bọn họ khiến người khác phải ngưỡng mộ như núi cao, mạnh đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Nhưng không có ai, có cảm giác như Dạ Khuynh Thiên, đó chính là sắc bén!
Rõ ràng chỉ có tu vi Niết Bàn tầng bảy, nhưng khiến người ta vô cùng sợ hãi, dường như chỉ cần Dạ Khuynh Thiên nổi giận, khí thế sắc bén đó, ngay cả trời cũng có thể đâm thủng.
Vì sao?
Trên người hắn có quá nhiều bí ẩn, Bạch Thanh Vũ nhìn đến mê mẩn, nhớ đến những chuyện hai người đã trải qua, trong lòng dâng lên chút cảm xúc vi diệu.
Thật ra hắn làm tỷ phu của ta cũng khá tốt, như vậy ta không cần phải trả những ân tình đó nữa, còn có thể đường đường chính chính đi theo hắn.
Nhưng tỷ tỷ đã từ chối hắn rồi, lúc hắn bị tỷ tỷ từ chối chắc hẳn rất đau lòng nhỉ?
Nhất định rat kho chịu, Bạch Thanh Vũ có chut xót xa nghĩ, thương cho Lâm Nhất.
Nếu han thích ta, ta có nên từ chối hắn không?
Từ chối đi, vậy thì có vẻ quá đáng thương rồi, hai tỷ muội chúng ta thật vô
tình
Nhưng neu không tu choi, vay thì that su o ben han roi, huhuhu, ta vẫn con là trẻ con mà.
Khó xử quá!
Bạch Thanh Vũ nhìn đến mất hồn, gương mặt ửng đỏ, trong lúc nhất thời vô cùng rối rắm.
Nàng ta lén nhìn Lâm Nhất vài lần, gương mặt càng đỏ hơn, thật ra hắn cũng khá đẹp trai.
“Bạch Thanh Vũ, cô đang nghĩ gì vậy?"
Đúng lúc này, bên tai nàng ta đột nhiên có giọng nói vang lên.
Bạch Thanh Vũ giật mình bừng tỉnh, phát hiện Tiểu Băng Phượng đang nhìn nàng ta với ánh mắt kỳ quái, nàng ta lập tức xấu hổ, vội vàng cúi đầu, sợ bị người khác nhìn thấu tâm tư.
"Ta đang nghĩ, vì sao kiếm ý của Dạ Khuynh Thiên mạnh như vậy." Bạch Thanh Vũ nhỏ giọng nói.
Tiểu Băng Phượng bình tĩnh nói: "Có gì đâu, cũng chỉ tạm được thôi, bổn Đế chỉ tiện tay chỉ điểm, còn chưa dạy nghiêm túc đâu."
“A?"
Bạch Thanh Vũ kinh ngạc nói: "Dạ Khuynh Thiên là đệ tử của cô?"
Tiểu Băng Phượng khinh thường nói: "Đệ tử? Hừ, chỉ là người hầu thôi."
"Thật hay giả vậy."
"Không thì sao? Cô cho rằng vì sao một năm nay hắn lột xác? Người chữa thương cho cô là ai?"
Bạch Thanh Vũ lập tức trợn tròn mắt, không ngờ con nhóc này giỏi như vậy.
“Cô không cần hâm mộ hắn, tiềm lực của cô còn mạnh hơn hắn, bổn Đế còn thiếu ngưoi hau, chỉ cần co đồng y lam nha hoan cho bổn Đế, bổn Đế không chỉ có thể giúp cô thức tỉnh Thánh thể Tiên Thiên Cực Âm, còn có thể khiến cô lột xác thành thân thể Thần Hoàng." Vẻ mặt Tiểu Băng Phượng cao ngạo, lạnh lùng nói.
Thân thể Thần Hoàng!
Trái tim Bạch Thanh Vũ lập tức đập thình thịch, đó chính là thần thể, nhưng nghĩ đến phải làm nha hoàn, thì cảm thấy không quen lắm.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!