Huyết Nha Vương nổi trận lôi đình, tốc độ được nó đẩy lên đến cực hạn, lao thắng về phía Lâm Nhất.
Nó không tinh thông võ kỹ, cũng không hiểu ý chí Võ Đạo, nhưng nó đã hơn ba nghìn tuổi, tu vi tích lũy đến một cảnh giới cực kỳ khủng bố.
Thêm vào đó là thiên phú cho thân thể cường hãn, cùng bản năng chiến đấu từ trong huyết mạch, lực sát thương vẫn khủng khiếp đến kinh người.
Lâm Nhất lấy cứng chọi cứng với nó mấy chiêu, cánh tay lập tức tê dại, lòng bàn tay nứt toác, máu tươi rịn ra.
Tốt lắm, lực tấn công đúng là kinh khủng!
Lâm Nhất không dám khinh địch, lập tức đổi sang lối đánh khác. Hắn dùng tới Kim Ô Thánh Dực, dùng tốc độ quấn lấy đối phương.
Nhưng tốc độ của Huyết Nha Vương lại không hề kém cạnh Lâm Nhất.
Nó không có ý chí Võ Đạo, song cấu tạo cơ thể bẩm sinh đã cực kỳ nhanh nhẹn, lại hiểu cách mượn dùng quy tắc Thiên Địa.
Qua mấy hiệp giằng co, Lâm Nhất chẳng những không chiếm được chút lợi thế nào, ngược lại còn chịu thiệt không ít.
"Ma đầu bị thương rồi!"
"Đại vương uy vũ! Giết tên ma đầu kia đi, báo thù cho đồng tộc của chúng ta!"
"Chúng ta phải xé hắn ra mà ăn, thịt hắn nhất định ngon hơn xa tu sĩ Nhân tộc khác!”
"Giết! Giết! Giết!"
Đám Huyết Nha ở phía sau kích động hẳn lên, từng con một ríu ra ríu rít gào lên không ngớt.
Đầu óc chúng đơn giản, chiến đấu còn chưa xong đã bắt đầu tính toán xem lát nữa nên chia thịt Lâm Nhất thế nào, rất nhiều Huyết Nha theo sau ồn ào huyên náo.
"Đúng là khó chơi".
Lâm Nhất lơ lửng giữa không trung, hai mắt hơi nheo lại, ánh nhìn khóa chặt đôi cánh của Huyết Nha Vương.
Đôi cánh của nó cực kỳ sắc bén, mép cánh ánh lên ánh sáng kim loại màu bạc, còn rắn chắc hơn cả thánh binh vạn văn thông thường.
Vẫn phải chặt gãy đôi cánh đó mới được!
Nhược điểm của Huyết Nha chính là đôi cánh, một khi cánh bị thương, thì cơ thể dường như cũng bị phế hoàn toàn.
Lâm Nhất quan sát, phát hiện ngoài phần mép cánh bạc sáng kia, những bộ phận khác trên đôi cánh đều bị Huyết Nha Vương che giấu rất kỹ.
"Hê hê, ma đầu áo trắng, ngươi còn thủ đoạn gì cứ việc dùng đi. Bổn vương hôm nay nhất định sẽ bắt ngươi quỳ xuống cầu xin tha mạng!"
Huyết Nha Vương vỗ mạnh đôi cánh, đắc ý lên tiếng.
Trong lòng Lâm Nhất đã sớm có tính toán, cười đáp: "Vở kịch mới chỉ vừa mở màn thôi, ngươi gấp cái gì".
Véo!
Hắn khẽ búng ngón tay, kiếm Táng Hoa lập tức bay vụt ra, hóa thành một đạo kinh hồng lao thẳng về phía đối phương.
Keng!
Huyết Nha Vương tránh đi như tia chớp, rồi vung đôi cánh như đao, chém văng kiếm Táng Hoa ra xa.
Lâm Nhất hu lạnh một tiếng, hai tay đột nhiên nang mạnh về phía trên.
Âm!
Thần Tiêu Kiếm Quyết được thúc động, từng cánh hoa bay ra, ở sau lưng hắn ket thành một bức tường hoa U Minh màu đen.
Cảnh tượng đó cực kỳ chấn động, vạn hoa cùng nở rộ.
Như một tấm màn trời lấp lánh u quang, hùng vĩ cuồn cuộn, tràn ngập một luồng kiếm thế đáng sợ đến khó mà tưởng tượng nổi.
"Thần Tiêu Diệt Vạn Vật, Đạn Chỉ Thần Kiếm!"
Mười ngón tay Lâm Nhất không ngừng búng ra, từng luồng kiếm quang từ nhụy hoa tuôn trào, tràn ra không dứt.
Vô số kiếm ảnh dày đặc như thác nước chém ngang hư không, ép Huyết Nha Vương phải liên tiếp lùi về sau.
Vù!
Đồng thời, Táng Hoa cũng bay trở về, thi triển ra Huỳnh Hỏa Thần Kiếm, giam chặt nó trong vòng vây.
Phụt!
Chỉ chốc lát, trên thân Huyết Nha Vương đã chi chít vết thương, máu tươi không ngừng tràn ra.
Đòn tấn công từ gần lan xa đồng thoi ap đến, khiến Huyết Nha Vương trở nên vô cùng chật vật.
"Đại gia tha mạng, bổn vương sai rồi, bổn vương không ăn ngươi nữa, bổn vương lập tức ngoan ngoãn rời đi".
Huyết Nha Vương rõ ràng vẫn còn sức chiến đấu, nhưng thấy thế cục bất lợi liền lập tức mở miệng xin tha.
"Muộn rồi!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!