Thấy cảnh tượng như vậy, khóe môi Lâm Nhất khẽ nhếch lên, trong một nén nhang muốn suy diễn ra cả ba chữ là chuyện cực khó.
Dù miễn cưỡng suy diễn được ra, cũng khó mà đại thành, tất sẽ sai sót chẳng chịt.
Không bao lâu, Bạch Sơ Ảnh đã chọn ra tám người.
Sau khi chọn xong, hiện trường dần yên tĩnh lại, tám người này đều là kiếm tu đỉnh phong ở cảnh giới Niết Bàn thất nguyên.
So với bọn họ, những người khác kém xa, chẳng cần phải đứng ra lót đường cho người ta làm gì nữa.
"Dạ Khuynh Thiên, vừa rồi ngươi khéo ăn khéo nói lắm mà, sao giờ im re vậy? Ngươi lên thử xem đi!"
Lâm Nhất vốn muốn tránh đi, nào ngờ ánh mắt lạnh như sương của Bạch Sơ Ảnh lại vượt qua bao nhiêu bóng người, dừng lại trên người hắn.
"Ta?"
Lâm Nhất đáp: "Ta chưa suy diễn ra được chữ nào, sư tỷ đừng làm khó ta nữa".
"Vậy càng hay, để sư tôn xem rồi chỉ điểm thêm cho ngươi, lên đi".
Bạch Sơ Ánh dường như đang ấm ức, chỉ mong hắn lên đài rồi cho hắn mất mặt một phen.
Lâm Nhất khẽ sững người, rồi chỉ biết cười khổ.
Bạch Sơ Ảnh này đúng là tàn ác, rõ ràng biết hắn không biết mà còn cưỡng ép hắn lên đài, đúng là vẫn còn ghi hận
"Thánh nữ U Lan, ta thấy vẫn đừng làm khó Dạ Khuynh Thiên thì hơn. Hắn thực sự một chữ cũng không biết, lo ve ra may net nguệch ngoạc thì to chuyện đấy. Vừa rồi giảng kinh hắn không nghe, e là kiếm pháp cũng chẳng nhìn, nói không chừng còn đang tơ tưởng tới mỹ nhân nào ấy chứ!"
Dạ Hân thấy vậy, khóe môi hơi nhếch lên, trên mặt lộ vẻ châm chọc.
Lập tức mọi người xung quanh cười rộ lên. Dạ Hân quả là vẫn chưa quên mối thù, vẫn nhớ Lâm Nhất đã đánh gã một chưởng
"Sư tỷ chắc chắn muốn ta lên sao?"
Lâm Nhất không mấy để tâm, bình thản hỏi.
"Đương nhiên, không thì ngươi tưởng bổn thánh nữ đang nói với ai? Ngươi đã là đệ tử quan môn của Long Vận Đại Thánh, thế nào cũng phải có chỗ hơn người, để bổn thánh nữ mở mang tầm mắt một chút".
Trong mắt Bạch Sơ Ảnh lóe qua tia gian xảo, lông mày hơi nhướng lên, dường như Dạ Khuynh Thiên này thật sự không ngộ ra được chữ nào.
Thế thì cho ngươi nếm chút đau khổ, xem sau này còn dám nói lung tung nữa không.
"Được thôi, thánh nữ đã muốn mở mang, vậy ta sẽ cho người mở mang một phen".
Lâm Nhất cười nhạt, tay áo khẽ vung, lập tức đứng dậy.
Bên cạnh hắn, Viên Thần lại cuống lên. Y rõ ràng trông thấy vừa rồi Lâm Nhất thật sự chưa suy diễn được chữ nào.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!