"Kiếm pháp bổn thánh vừa viết, các ngươi tự mình diễn luyện. Một nén nhang sau ta sẽ kiểm tra, xem các ngươi lĩnh hội được bao nhiêu", Thiên Tuyền Kiếm Thánh nhạt giọng nói.
Mọi người lập tức bắt đầu luyện tập trong đạo trường, sau đó kinh ngạc phát hiện: chỉ cần bọn họ thi triển ra chiêu kiếm tương ứng, trước mặt liền xuất hiện những nét bút màu vàng nhạt, diễn ngược lại thành cổ tự mà Thiên Tuyền Kiếm Thánh vừa viết.
Chẳng bao lâu sau đã có người diễn ngược được một cổ tự hoàn chỉnh.
Khi kiếm pháp thi triển xong, trước mặt y hiện ra một chữ cổ màu vàng, kiếm ý ngưng tụ trong đó, nét chữ cổ xưa hồi lâu vẫn không tan đi.
Người đo chính là Bạch Dịch Châu!
Y rất mạnh, trong đám kiếm tu của viện U Lan, thực lực y là mạnh nhất.
Không bao lâu, Tiêu Cảnh Diễm và Dạ Thanh Hồng cũng lần lượt diễn ra được một chữ, ba người mỗi người là một chữ khác nhau.
"Không hổ là ba vị sư huynh, lợi hại thật!"
'Chỉ trong thời gian ngắn như vậy đã diễn giải ra một chữ, trong một nén nhang biết đâu cả ba chữ đều ngộ được ra hết".
"Thiên phú như thế, đúng là đáng sợ".
Những người khác lập tức lộ vẻ kinh ngạc, vừa hâm mộ lại vừa khâm phục.
Ba người kia cũng rất vui, khóe miệng đều mang theo ý cười đắc ý, cảm thấy trong một nén nhang dư sức diễn giải ra cả ba chữ.
Lâm Nhất cũng diễn luyện một lát, lông mày liền nhíu lại. Hắn cảm thấy mấy chữ này thiếu mất thứ gì đó.
Không phải nói Thiên Tuyền Kiếm Thánh đạo hạnh không sâu, mà là bản thân bộ kiếm pháp này thiếu mất một tia linh vận vô cùng quan trọng.
Lâm Nhất nắm giữ kiếm tâm Thương Long, đối với các loại kiếm pháp đều vô cùng nhạy bén, hơn nữa hắn xưa nay luôn theo đuổi sự hoàn mỹ.
Chính một chút khiếm khuyết này khiến hắn vô cùng khó chịu, đến mức mãi chẳng thể suy diễn ra được một cổ tự hoàn chỉnh.
"Hết giờ rồi".
Ánh mắt Bạch Sơ Ảnh quét một vòng trên mọi người, khẽ cười nói:
"Trước đó sư tôn đã nói muốn khảo nghiệm chư vị, không biết ai tình nguyện chủ động bước lên?"
Lời vừa dứt, trong đạo trường lập tức vang lên tiếng hoan hô, không khí trở nên nóng hơn hẳn.
"Tại hạ nguyện ý thử một phen!"
Tiêu Cảnh Diễm của Thiên Âm Cung là người đầu tiên đứng dậy, trên mặt mang theo ý cười, thần sắc tự tin ung dung.
Bạch Sơ Ánh khẽ gật đầu.
Người của Thiên Âm Cung đã bắt đầu, Dạ Thanh Hồng của Đạo Dương Cung đương nhiên sẽ không chịu thua kém, cũng lập tức đứng dậy.
Sau đó Bạch Dịch Châu của viện U Lan, Chương Khôi của Thượng Cửu Phong cũng nối gót bước ra.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!