"Còn gì nữa?"
"Đưa quả trước đã ... " Vương Mục Yên mỉm cười.
Lâm Nhất liếc nàng một cái, đành lấy ra một quả Thiên Vân. Vương Mục Yên thì ngước mắt cười, hơi ngẩng đầu, khẽ hé đôi môi anh đào.
Động tác ấy, rõ ràng là muốn Lâm Nhất tự tay đút cho nàng ta ăn.
Lâm Nhất hơi khựng lại, đang định rụt tay về.
"Dạ Khuynh Thiên, ngươi đúng là biết diễn".
Không ngờ đung luc này, cảnh tượng ấy lại bị Bạch Sơ Ảnh vừa lên tới đỉnh nhìn trúng. Trong mắt nàng ta lóe lên một tia sát ý.
Trông thấy cảnh tượng ấy, Bạch Sơ Ảnh tức đến muốn phát bệnh.
Xem ra mấy câu trước đó Lâm Nhất nói gì mà cố ý chờ nàng, toàn là lời dối
trá.
Quan hệ giữa han với Vương Mục Yên đã map mo đen mức này, Bạch Sơ Ảnh cho rằng hai người này đang liên thủ lừa mình.
Lâm Nhất thấy thế thì sững người, lần này thì xong rồi, nỗi oan ức này có rửa thế nào cũng không sạch.
Chụt!
Nhân lúc hắn đang ngây ra, Vương Mục Yên chủ động nghiêng người tới, dùng miệng ngậm lấy quả Thiên Vân trong tay hắn.
Sau đó nàng ta ngửa đầu nuốt xuống, hai má phồng lên, nhai rất ngon lành.
"Không hổ là quả Thiên Vân ba màu, mùi vị quả nhiên không tầm thường".
Vương Mục Yên vừa ăn, vừa luyện hóa linh khí bên trong. Trên người nàng ta tỏa ra một tầng quang mang nhàn nhạt, kiếm ý trên thân dường như cũng đang tăng dần lên.
Nhìn sắc mặt Bạch Sơ Ánh, lại liếc sang Vương Mục Yên, Lâm Nhất nào phải kẻ ngoc, rất nhanh đã đoan được đại khái đầu đuôi. Hắn và Bạch Sơ Ánh đều bị nữ nhân này trêu đùa.
Giờ có giải thích với Bạch Sơ Ánh, đối phương chắc chín phần mười cũng sẽ không tin.
Lâm Nhất không những không giận mà còn bật cười, từ trước đến nay hắn chưa từng chịu thiệt lớn như vậy, khẽ nói:
"Vương Mục Yên, chúng ta cứ chờ mà xem".
Dứt lời, hắn nhảy lên, đáp xuống lưng tiên hạc, bay thẳng về phía Thiên tầng thứ tư.
Vương Mục Yên và Bạch Sơ Anh liếc nhau một cái, rồi mỗi người cũng tự lên một con tiên hạc.
Trên đỉnh núi Phi Vân, nơi tụ tập đông người.
Tấm bia đá cổ khắc đầy tên người bỗng nhiên bừng sáng, bốn loại ánh sáng khác màu thay nhau lóe lên.
"Có người lên được Thiên tầng thứ tư rồi!"
"Nhanh thế! Rốt cuộc là ai vậy?"
"Còn phải hỏi à, chắc chắn là Dạ Phi Phàm, hoặc Âu Dương Hạc, hay Thần Chung. Đã lâu rồi bia Phi Tiên mới lại xuất hiện dị tượng như thế này".
"Hai vị thánh nữ chắc cũng nằm trong số đó."
Dị tượng vừa xuất hiện, toàn bộ núi Phi Vân lập tức sôi trào, trên dưới đều kích động không thôi.
Nhìn một đám người phấn khích đến phát cuồng như vậy, Trần Phong của Tử Lôi Phong co rúm người lại, không dám nói lớn tiếng.
Đợi đến khi ánh sáng trên bia Phi Tiên dần tắt, cái tên ở ô thứ tư hiện ra, y kinh ngạc đến mức ngây ra như phỗng.
Không nhìn nhầm chứ?