Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Đứng ở nơi xa dưới gốc tùng xanh cổ thụ, thánh nữ Thiên Âm có khí chất vừa thanh nhã vừa yêu kiều, đôi mắt đẹp chuyển động, tỏa sáng rực rỡ.

Nàng ta thật sự không ngờ, một người mà một năm trước không có gì nổi bật, giờ đây có sự thay đổi lớn đến như vậy.

Hay là nói, hắn thật sự không phải Dạ Khuynh Thiên nữa?

Thật ra nàng ta cũng đang nghi ngờ, người trước mắt ngoài việc quên mất một số chuyện ra, khí chất và thần thái đều giống Dạ Khuynh Thiên như đúc.

Nhưng nếu han that sự là Dạ Khuynh Thiên, vậy vì sao không nhận ra mình?

Cố ý sao?

Thánh nữ Thiên Âm suy nghĩ như chớp, trong nháy mắt nghĩ rất nhiều, càng nhìn không thấu Dạ Khuynh Thiên hơn.

Bạch Sơ Ảnh cũng không biết từ lúc nào đã mở mắt ra, ánh mắt lóe lên vẻ nghi ngờ, tạo nghệ kiếm đạo của hắn thật sự có chút kinh người.

Keng!

Tay trái Lâm Nhất nắm vỏ kiếm, nhẹ nhàng hất lên, thu Táng Hoa trở về.

Xét theo nghĩa nghiêm ngặt, Lâm Nhất chỉ ra hai kiếm, đã đánh bại hai người gác cổng.

Chỉ còn một người, thậm chí ngay cả chiêu kiếm hắn cũng không dùng đến.

Ngay khi Lâm Nhất chuẩn bị xuống, dị biến phát sinh, vậy mà tay bóng người không đầu kia cầm trường kiếm vẫn tiếp tục đánh giết.

Âm!

Gã thi triển ra chiêu kiếm kinh khủng, những bóng kiếm còn sót giữa trời đất, hóa thành con Quỷ Hống màu đen.

Theo thân kiếm gã vung vẩy, há miệng rộng, gào thét lao đến, muốn nuốt chửng Lâm Nhất.

“Chỉ có bề ngoài ... "

Lâm Nhất lắc đầu, thân xác long uy của hắn bị dị thú này áp chế, nhưng kiếm ý không hề bị ảnh hưởng.

Kiếm đã về vỏ, hắn cũng lười rút ra, cứ thế co ngón tay khẽ búng.

Bụp!

Kiếm ý nổ tung ở đầu ngón tay hắn, trong ánh sáng rực rỡ, Quỷ Hống bị nổ tan hoàn toàn, bóng người cũng theo đó tiêu tán.

"Qua vòng kiểm tra."

Thánh âm cổ xưa vang lên, Lâm Nhất từ trên cuộn tranh nhảy xuống, hắn quay đầu nhìn Dạ Phi Phàm, rồi cười nói: "Đa tạ sư huynh cùng tộc cổ vũ, nếu không nhờ ngươi nhắc nhở, ta còn thật sự không biết có chuyện này, đến lúc đó nếu có thể lên đỉnh, thưởng ngươi một quả Thiên Vân."

Ngoảnh đầu cười, Lâm Nhất xoay người rời đi, không để ý đến sắc mặt Dạ Phi Phàm cực kỳ khó coi, hận không thể nuốt sống hắn.

"Tên này ... Thật là kiêu ngạo."

Thần Chung câm lặng bật cười, có chút hiểu vì sao người viện U Lan hình dung hắn như vậy.

Khoe khoang phách lối, Dạ Phi Phàm tức đến sắp phun máu.

“Thật ngông cuồng, qua vòng thì thôi, còn châm chọc Dạ Phi Phàm, thưởng gã một quả, xem gã là người hầu sao?”

“Thật sự tức chết người, nếu là ta bị sỉ nhục như vậy, nhất định phải liều mạng với hắn.”

“Nhưng chắc chắn Dạ Phi Phàm không dám, là gã xúi giục, giờ Dạ Khuynh Thiên đã qua vòng, gã có khó chịu cũng phải nuốt xuống."

“Khó chịu đến mức nào chứ, thôi đừng nói nữa, gã nghe thấy rồi, nhìn mặt gã kìa ... ”

Rất nhiều đệ tử Thánh truyền bàn tán xôn xao, thấy sắc mặt Dạ Phi Phàm rất khó coi, vội vàng hạ thấp giọng.

Nhưng kiểu làm như vậy, trong mắt Dạ Phi Phàm càng là sỉ nhục.

Nhưng cũng chẳng ai đồng tình với gã, ai cũng biết gã muốn sỉ nhục Dạ Khuynh Thiên, chỉ là trộm gà không thành còn mất nắm thóc.

Sơn môn còn chưa mở, đã muốn chèn ép Lâm Nhất ngay trước mặt thánh nữ U Lan.

Nếu Bạch Sơ Ảnh thật sự mở miệng, nhất định sẽ ra tay dạy dỗ, lời lẽ như vậy chỗ nào giống sư huynh cùng tộc.

Rõ ràng là không coi Dạ Khuynh Thiên ra gì, hiện tại bị dạy cho bài học như vậy, chỉ có thể nói là đáng đời.

“Dạ Khuynh Thiên, ngươi đừng hòng đi!"

Vương Mộ Yên cười, khi mọi người còn đang kinh ngạc, nàng ta bay vọt lên không trung đuổi theo.

Thì ra vòng này, nàng ta đã sớm vượt qua, không cần vượt nữa.

Ở đây, cũng chỉ là muốn tiếp tục xem thử lai lịch của Lâm Nhất, chỉ là càng xem càng không nhìn thấu.

Phong thai kia, hoan toan không giống người chỉ co cảnh giới Tử Huyền.

Vương Mộ Yên mặc áo choàng tím, dáng vẻ nhẹ nhàng quyến rũ, mấy bước nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Trong mắt Dạ Phi Phàm lộ ra ánh sáng lạnh lẽo, hôm nay thật sự là sơ suất, vậy mà bị thẳng nhóc này trêu đùa đến mức này.

Sớm biết vậy thì không nên giả bộ quân tử trước mặt Bạch Sơ Ảnh, ở ngoài sơn môn dạy cho hắn bài học, đánh cho hắn gãy hết tay chân.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!