"Thần Chung là đệ tử của viện U Lan, chỉ là đã mười năm rồi gã chưa về tông. Suốt thời gian ấy gã luôn ở chiến trường Cửu U của rừng Táng Thần lịch luyện. Gã là kỳ tài kiếm đạo của viện U Lan, mười năm trước đã là Thánh đồ rồi, cũng là người duy nhat của vien U Lan trong trăm nam gần đây tu luyện thành công U Minh Kiếm Quyết".
"U Minh Kiếm Quyết!"
Sắc mặt Trần Phong biến đổi hẳn. Đây là một trong những loại kiếm quyết khó tu luyện nhất của viện U Lan, hơn nữa lúc tu luyện còn vô cùng thống khổ.
Nói chính xác thì, đây vốn là kiếm quyết của điện U Minh, chỉ là bị một vị lão bối của Thiên Đạo Tông lấy được, tiện tay đặt ở viện U Lan.
Tu luyện kiếm quyết này, bên người thường có tử khí vất vưởng. Ý chí chỉ cần xuất hiện một tia sơ hở, lập tức sẽ bị tử khí xâm chiếm, biến thành một kẻ giống như xác sống.
"Trận đấu xếp hạng cuối năm lần này thú vị thật, từng người từng người đều là hạng tàn ác!"
"Âu Dương Hạc, Dạ Phi Pham, Bạch Sơ Ánh, bây giờ lại thêm một Thần Chung. Ba người bọn họ trước đây đã đấu đến trời long đất lở, không biết lần này ai có thể lên tới vị trí cao hơn".
"Dạ Phi Pham và Bạch So Anh trước kia đã lên tới Thiên tầng thứ hai rồi, lần này mười phần chắc chín có thể đột phá Thiên tầng thứ ba. Dạ Phi Phàm và Thần Chung mấy năm rồi chưa tới, chắc cũng có thể qua Thiên tầng thứ ba".
"Cho nên Thiên tầng thứ tư mới là mấu chốt!"
Mọi người bàn tán xôn xao, đều đang thảo luận xem trong ba người ấy, ai có thể thực sự đột phá Thiên tầng thứ tư. Ngược lại chẳng mấy ai để ý tới Lâm Nhất.
Cũng phải thôi, cho dù Lâm Nhất tư chất có nghịch thiên đến mấy thì tu vi hiện tại cũng chỉ là cảnh giới Tử Huyền.
So với bốn người kia, bất luận là tu vi hay danh tiếng của hắn đều kém xa, huống hồ hắn còn chỉ là một tân đệ tử Thánh truyền.
..
Đỉnh núi của Thiên tầng thứ nhất, cổ kiếm cao đến mười trượng, quanh đó sinh ra vô số thánh quả.
Khoảnh khắc Lâm Nhất đặt chân lên đỉnh núi, đã có một quả bay thẳng về phía hắn, hắn vội vươn tay đón lấy.
"Quả Thiên Vân?"
Lâm Nhat hơi ngac nhien, khong ngo lai la qua Thien Van, đay la mot trong số ít thánh quả có thể tăng cường kiếm ý.
Vút!
Thanh niên áo xám xuất hiện phía sau Lâm Nhất, thuận tay chụp lấy quả Thiên Vân kia, sau đó trực tiếp thu về.
Hắn thấy Lâm Nhất cũng cất thánh quả đi, bèn nhắc: "Quả Thiên Vân phải luyện hóa bên cạnh thánh kiếm này mới có được hiệu quả tốt nhất. Rời khỏi đây rồi, hiệu quả sẽ giảm đi rất nhiều".
"Hơn nữa, đừng có động niệm với mấy thánh quả khác, chỉ có đúng một quả thôi. Ngươi mà dám lén lấy, kết cục sẽ rất khó coi".
Lâm Nhất khe noi mot cau cảm ơn, vẫn cat qua vao, khong lựa chon luyen hóa tại chỗ.
Thanh niên áo xám lạnh lùng cười khẩy một tiếng, không nói thêm nữa.
"Ngươi tên gì?"
Lâm Nhất có chút hiếu kỳ về người này.
"Ngươi còn chưa xứng để ta chủ động báo danh", thanh niên áo xám nhàn nhạt nói xong liền lấy lệnh bài ngọc ra.
Trong biển mây có một con hạc tiên bay tới, nhưng nó không chở đối phương xuống núi, mà chở y bay thẳng về phía Thiên tầng thứ hai.
Đợi y rời đi, Lâm Nhất lấy ra ô Thương Long Nhật Nguyệt, dùng chiếc ô này chống đỡ uy áp của thánh kiếm chí tôn.
Sau đó hắn bất ngờ vươn tay, Huyền Lôi Bảo Liên trong lòng bàn tay lập tức bay ra.
Huyền Lôi Bảo Liên khẽ quét một vòng, liền cuốn hết một mảng lớn thánh quả về phía hắn, chỉ còn lại bốn, năm quả thánh quả lẻ loi trên đất.
Vèo!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!