Dạ Cô Hàn cười híp mắt nói: "Nhưng dù sao lão ta cũng bị thương, trong thời gian ngắn không thể phách lối được, vừa rồi chẳng phải ta đã dạy cho lão ta bài học rồi sao? Còn một năm sau ... Chuyện một năm sau, ai nói chắc được chứ? Có lẽ chưa đợi lão ta đến, sư huynh ta đã đi Huyền Thiên Tông rồi."
“Cũng có khi lão ta tự mình tẩu hỏa nhập ma, toi mạng, cũng không phải không thể, dù sao người bình thường ai mà nam giả nữ chứ? Tiểu sư đệ, đệ nói có đúng không?"
Dạ Co Hàn lộ vẻ tưoi cuoi, noi chuyen con nhướn may với Lam Nhất, Lâm Nhất hơi sững sờ, không nhịn được bật cười.
Sự lạc quan cùng ánh mặt trời của đại sư huynh đã lây nhiễm tới Lâm Nhất, bóng mờ chôn sâu trong lòng hắn tan đi không ít.
"Sư huynh, làm sao huynh trở thành Thánh trưởng lão của Thiên Đạo Tông?" Lâm Nhất tò mò hỏi.
Dạ Cô Hàn cười nói: "Ta là người nhà họ Dạ ở Trung Châu, là đệ tử sư tôn thu nhận ở bên ngoài, cũng chưa từng nhập Kiếm Tông. Còn nhà họ Dạ ... Có quan hệ ràng buộc quá sâu với Thiên Đạo Tông, nói ra thì quá phức tạp."
“Không nói những chuyện đó nữa, sư huynh hỏi đệ, hiện tại đệ có hai con đường, một là đi Thiên Đạo Tông, hai là đi Thiên Hương Thần Sơn, vị Thánh trưởng lão kia đã ngầm ám chỉ rồi."
"Thiên Đạo Tông."
Lâm Nhất không hề do dự, lập tức trả lời.
Dạ Cô Hàn cười nói: "Lai lịch vị Thánh trưởng lão kia không hề đơn giản, đoán không sai thì sách Thanh Long đang ở trong tay nàng ta. Hơn nữa, hẳn là được Nữ Đế mời xuống."
"Ta biết."
Lâm Nhất đã sớm biết những chuyện này.
Chỉ là Mộc Tuyết Linh quá cao cả, lúc nào ở chung với nàng ta cũng nghiêm túc đứng đắn, bản thân Lâm Nhất cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.
Quan trọng nhất là, từng ở hồ Song Nguyệt ngoài đại sư tỷ, Tô Hàm Nguyệt, Nguyệt Vi Vi và An Lưu Yên ra, hắn còn nhìn thấy dáng vẻ của Mộc Tuyết Linh.
Khi đó Lâm Nhất lập tức sững sờ, nghĩ đến quan hệ giữa đối phương và Nguyệt Vi Vi, Lâm Nhất khẳng định là hy vọng tránh có dây dưa với Mộc Tuyết Linh.
"Hình như có câu chuyện gì đó nhỉ?"
Dường như Dạ Cô Hàn phát hiện ra điều gì, cười híp mắt hỏi.
"Không có."
Trong lòng Lâm Nhất căng thẳng, tránh né không nói.
May mà Dạ Cô Hàn cũng không hỏi tiếp, cười nói: "Nếu đến Kiếm Tông thì sẽ có chút trắc trở."
Lâm Nhất nói: "Không thể dùng thân phận Lâm Nhất sao?"
"Thông minh."
Dạ Cô Hàn cười nói: "Tiểu sư đệ không chỉ có thiên phú kiếm đạo hơn người, những phương diện khác tâm tư cũng khá tinh tế."
"Chuyện này đệ cũng không cần vội, đợi ta hai tháng, sau hai tháng ta sẽ thông báo cho đệ đến Kiếm Tông."
Lâm Nhất ngạc nhiên nói: "Dùng thân phận gì?"
“Không vội, đến lúc đó đệ sẽ biết." Dạ Cô Hàn thần bí khẽ cười, dường như đã sớm có mưu tính.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!