Rất lâu sau, khu vực này mới dần sóng yên gió lặng, nhưng khí tức sau khi hai đại cường giả giao đấu vẫn còn tồn tại.
Xác nhận Thiên Huyền Tử thật sự đã rời đi, lúc này mọi người mới thở phào, vẻ mặt nhẹ nhõm, đặc biệt là vị Bán Thánh của Thần Hoàng Sơn, lông mày cũng giãn ra.
Gần nghìn năm qua, đệ nhất yêu nghiệt Đông Hoang quả nhiên danh bất hư truyền.
"Tên này, càng ngày càng nhìn không thấu."
Sau khi Thiên Huyền Tử rời đi, ngược lại Dạ Cô Hàn không còn nhẹ nhõm như vừa rồi, vẻ mặt trầm trọng hơn nhiều.
"Tiểu sư đệ, không sao chứ."
Đợi khi ánh mắt y nhìn về phía Lâm Nhất, lúc này trên mặt mới lộ ra nụ cười.
"Không sao."
Lúc này Lâm Nhất vẫn chưa hoàn hồn, trước đó hắn đã đoán người mặc đồ trắng kia, có thể chính là vị đại sư huynh mà mình chưa từng gặp mặt.
Nhưng han chưa từng nghĩ đối phương trẻ như vậy, dường như nhìn qua tuổi tác không chênh lệch mấy so với Thiên Huyền Tử.
Thông qua lời nói của hai người, có thể thấy hai người hn là cùng thế hệ tài năng xuất chúng.
Khi ấy đối phương toàn thân quấn vải trắng, giọng nói cũng khá kỳ lạ, Lâm Nhất còn tưởng đối phương là có hình hài ông lão.
Nhưng nghĩ kỹ, cường giả cảnh giới cấp Thánh chỉ cần nguyện ý, muốn dung nhan bat lao là chuyen kha đơn giản.
Chỉ có điều sau khi bước lên Thánh Đạo, đa phần đều không quá để tâm tới bề ngoài, điều theo đuổi là đi được xa hơn trên con đường Thánh Đạo.
Đầu óc Lâm Nhất vẫn còn hơi mơ hồ, trong lòng có rất nhiều nghi ngờ, nhưng nhất thời không biết nên mở miệng từ đâu.
“Đa tạ Thanh Hà Kiếm Thánh ra tay trợ giúp."
Đúng lúc này, Mộc Tuyết Linh đã ổn định Nguyệt Vi Vi vẫn còn đang hôn mê, bay vút lên.
"Đều là người một nhà, không cần khách khí như vậy." Dạ Cô Hàn khẽ cười
nói.
Lời nói của y có phần tùy ý, trong mắt Mộc Tuyết Linh có vẻ khá khinh thường, nơi sâu trong ánh mắt lóe lên tia không vui.
Mộc Tuyết Linh khe nói: "Thanh Hà Kiếm Thánh là định cùng ta trở về Thiên Hương Thần Sơn, hay để ta đưa hắn về?"
Đến đòi người? Hay là ...
Ánh mắt Dạ Cô Hàn thay đổi, trầm ngâm hồi lâu, cười nói: "Không vội, ta còn có vài lời muốn căn dặn sư đệ, sau đó ta sẽ tự mình đưa đệ ấy qua."
Vút!
Y vừa dứt lời, nắm lấy Lâm Nhất bay vút lên không trung, trong chớp mắt hóa thành đạo kiếm quang, trốn vào ba mươi sáu tầng trời không thấy tung tích.
Đám người Thiên Đạo Tông vội vã chạy đến, còn định chào hỏi vị Thánh trưởng lão này, rồi tiện nói chuyện về vương miện Tử Kim Long.
Không ngờ Dạ Cô Hàn hoàn toàn không để ý đến bọn họ, đưa Lâm Nhất rời đi.
Mấy người nhìn theo hướng Dạ Cô Hàn rời đi, vẻ mặt có chút lúng túng.
"Đàn chủ, Thánh trưởng lão sẽ không thật sự đưa Lâm Nhất đến Thiên Đạo Tông chứ?" Tiêu Nguyên Khải đứng bên cạnh Bán Thánh Giang Dương hỏi, trong giọng nói kèm theo chút mong đợi.
Ban Thanh Giang Duơng lắc đầu noi: "Dĩ nhiên Thiên Đạo Tông không sợ Thiên Huyền Tử, nhưng nói chung trên người Lâm Nhất vẫn giấu Thương Khung Thánh Y, chí bảo như vậy, ngươi dám đảm bảo không ai động lòng sao?"
"Đừng thử thách lòng người, chắc chắn Thanh Hà tiền bối hiểu rõ đạo lý này, đại khái là muốn đi Thiên Hương Thần Sơn rồi, vừa rồi vị Thánh trưởng lão kia cũng đã đòi người."
Tiêu Nguyên Khải nghe vậy, trong mắt lộ ra vẻ thất vọng.
Nếu Lâm Nhất đến Thiên Đạo Tông, Thiên Đạo Tông hẳn sẽ vô cùng náo nhiệt, đáng tiếc ... Không thấy được cảnh tượng đó.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!