"Dạ Cô Hàn!"
Nghe thấy lời của Thiên Huyền Tử, trong mắt năm Bán Thánh lóe lên tia khác lạ, vội vàng quay đầu nhìn.
Từng ánh mắt, trong nháy mắt đều rơi xuống trên người kiếm khách mặc đồ trắng, trong chớp mắt trên mặt ai nấy đều lộ vẻ khiếp sợ.
"Thanh Hà Kiếm Thánh!”
Sau đó không kìm được mà buột miệng thốt lên, đặc biệt là đám người Thiên Đạo Tông, thậm chí còn vội vàng chắp tay hành lễ.
Dạ Cô Hàn - đại đệ tử của Dao Quang Kiếm Thánh, sau khi ngộ đạo tại Thanh Hà ở Trung Châu lập tức được người đời xưng là Thanh Hà Kiếm Thánh.
Thực tế tại Đông Hoang, ba chữ Dạ Cô Hàn đều khá xa lạ với mọi người, thậm chí còn chưa từng nghe.
Nhưng nếu nhắc tới Thanh Hà Kiếm Thánh, thì không ai không biết không ai không hay.
Y không phải là một trong ba đại Kiếm Thánh của Đông Hoang, nhưng là Kiếm Thánh trẻ tuổi nhất toàn bộ Đông Hoang, ngộ đạo tại Thanh Hà lấy kiếm phong Thánh.
Ngoài Thiên Huyền Tử ra, cũng không ai dám gọi thẳng tên thật của Thanh Hà Kiếm Thánh, giống như chẳng có mấy người dám gọi thẳng tên thật của Thiên Huyền Tử vậy.
"Tham kiến Thánh trưởng lão!"
Đám đệ tử Thiên Đạo Tông hành lễ bái kiến, vẻ mặt cung kính.
"Ra mắt Thanh Hà tiền bối."
Những thánh địa khác hơi sững sờ, ngay sau đó cui người hành lễ, để tỏ lòng tôn kính.
Dạ Cô Hàn cười, che chở Lâm Nhất ở phía sau, nhìn lên giữa không trung cười nói: "Thiên Huyền Tử, ông đung là gợi cảm that đay, nam gia nữ, nam đó ta còn không biết ông có sở thích này, nhìn lần đầu tiên ta còn chưa nhận ra."
Mọi người ai cũng biết Thiên Huyền Tử nam giả nữ, nhưng không có ai dám cười nhạo lão ta, đặc biệt là Bán Thánh của Thần Hoàng Sơn trước đó còn đánh Thiên Huyền Tử.
Lúc trước nếu biết đó là Thiên Huyền Tử, chắc chắn không dám phô trương như vậy, vừa mở miệng đã chửi là yêu phụ.
Nhưng hiển nhiên Dạ Cô Hàn không có kiêng kỵ này, y phong độ phiêu dật, quần áo trắng phấp phới, cười lên trông khá là sáng sủa tuấn lãng.
Thiên Huyền Tử không để ý, thản nhiên nói: "Ngươi muốn dẫn hắn đến Thiên Đạo Tông ư?"
"Chuyện này chưa chắc."
Dạ Cô Hàn cười, giọng điệu trêu chọc nói: "Đưa đệ ấy đến Thiên Hương Thần Sơn cũng được, ở Thiên Đạo Tông cũng không tệ, ông không ngại đoán thử xem, ta sẽ làm thế nào."
Sắc mặt Thiên Huyền Tử tái nhợt, lạnh lùng nói: "Cái tính thối này của ngươi, quả thật không thay đổi chút nào, thật sự muốn xé nát cái mặt này của ngươi!"
Phụt!
Vừa dứt lời, Thiên Huyền Tử tràn ra vệt máu, sắc mặt càng trở nên trắng bệch.
Trong mắt Dạ Cô Hàn lóe lên tia sắc bén, vẻ mặt thay đổi, có khoảnh khắc muốn xem thử rốt cuộc vết thương của Thiên Huyền Tử nặng đến mức nào.
Nhưng Lâm Nhất còn ở bên cạnh, rất nhanh đã từ bỏ ý nghĩ này, cười nói: "Vết thương còn chưa khỏi đã dám ra ngoài tung tăng, mau đi đi, ta sợ ta không nhịn được, thật sự muốn xem ông bị thương nặng đến mức nào."
"Giết ngươi vẫn làm được."
Sắc mặt Thiên Huyền Tử không thay đổi.
Vút
Còn chưa dứt lời, Thiên Huyền Tử đã xuất hiện trước mặt Dạ Cô Hàn, Dạ Cô Hàn hơi sững sờ, nhưng cũng không hoảng loạn, giơ tay khẽ đẩy, hất Lâm Nhất về phía xa.
Sau đó nghiêng người tránh đi đòn tấn công của Thiên Huyền Tử, nhưng mất cơ hội, liên tiếp lùi về sau, không ngừng né tránh.
Sắc mặt Thiên Huyền Tử không biểu cảm, từng bước áp sát, những kỳ hoa màu tím rải rác bốn phía không ngừng nở rộ.
Sau mười chiêu, khu vực tái hiện, khí thế trên người lão ta đạt tới mức không thể tưởng tượng nổi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!