Thiếu nữ áo đỏ tóc dài bay phần phật, thân ảnh như từ trên mây rơi xuống. Dung nhan siêu phàm thoát tục, đẹp không bút nào tả xiết.
Không thuộc nhân gian, cũng chẳng phải tiên trên trời.
Nàng ta là yêu tinh - hoàn mỹ đến không tìm ra nổi chút tì vết. Dù là giai nhân tuyệt thế chốn trần gian cũng phải lu mờ trước nàng ta.
Người tới đương nhiên chính là Nguyệt Vi Vi.
Thấy Nguyệt Vi Vi đang đáp xuống phía Lâm Nhất, Mộc Tuyết Linh cầm cây sáo trúc khẽ lắc đầu. Dung nhan nàng ta lạnh tựa băng sơn, khiến người ta sinh lòng kính sợ khi nhìn.
Mộc Tuyết Linh mang khí chất thần thánh bất khả xâm phạm, nàng ta là Thánh trưởng lão tân nhiệm của cung Thiên Hương. Rất nhiều người từng nghe tên, nhưng thật sự được thấy dung mạo của nàng ta lại chẳng có mấy ai.
"Mộc Tuyết Linh! Vị Thánh trưởng lão của cung Thiên Hương sao?"
"Nàng ta từ Thần Sơn xuống".
"Hóa ra nàng ta chính là Mộc Tuyết Linh".
Âm ầm ầm!
Khi đám đông còn đang suy nghĩ miên man, ở phía anh mắt Mộc Tuyết Linh nhìn tới, bỗng bùng lên ba luồng thánh uy.
Đó là thánh uy thuần khiết không gì sánh nổi. Đó là ba cao thủ Thánh cảnh của Liễu gia!
Khoảnh khắc này, tất cả đều chấn động.
Những kẻ thực sự phong tỏa khu vực này chính là ba cao thủ Thánh cảnh của Liễu gia. Sở dĩ bọn họ vẫn chưa lộ diện, là vì sớm phát giác sự tồn tại của Mộc Tuyết Linh.
Giờ Mộc Tuyết Linh đã hiện thân, ba người kia đương nhiên chẳng cần ẩn mình nữa.
"Nghe danh Thánh trưởng lão đã lâu. Hôm nay, e là có chỗ đắc tội".
Ba vị Thánh Quân không liếc Lâm Nhất lấy một cái, ánh mắt đồng loạt dừng lại trên người Mộc Tuyết Linh. Người cầm đầu nói: "Thanh Phong".
"Toái Ngọc".
"Phụng Duyên".
"Xin chỉ giáo!"
Ba luồng thánh uy cuồn cuộn lập tức che trời lấp nhật, khiến tất cả người đứng phía dưới kinh hồn bạt vía.
Ấn đường Mộc Tuyết Linh nở bung thánh quang. Nàng ta lại đưa sáo trúc lên môi, tiếng sáo thổi ra bỗng hóa thành một cây thần thụ chống trời ngay trên thân sáo.
Cảnh tượng ấy thật rợn ngợp!
Thần thụ mọc rễ trên trường sáo trong tay nàng ta, vươn thẳng vào tầng mây. Thánh uy theo âm luật rót vào mà tăng vọt không ngừng.
Chớp mắt, thần thụ đã cao nghìn trượng, cành lá xòe ra như lọng, trên từng nhánh lần lượt hiện ra những mặt trời nhỏ.
Những mặt trời ấy như trái chín. Khi đủ mười tám mặt trời cùng hiện ra, quang mang rợp khắp trời đất.
Ba vị Thánh Quân đang bay tới cùng lúc bị chấn bay ngược, thánh uy của họ tan vỡ không cần đánh.
"Thần thụ Phù Tang!"
Sắc mặt ba người khẽ biến đổi. Nhưng lần này họ đã hạ quyết tâm phải bắt bằng được Lâm Nhất, nên trấn tĩnh lại rồi lại ào ào lao đến.
Trên mặt biển, Nguyệt Vi Vi đáp xuống nhẹ nhàng. Lâm Nhất bước lên đón: "Muội tới từ khi nào?"
Nguyệt Vi Vi mỉm cười: "Ta tới từ sớm. Tin đồn do Phong Duyên Quân gieo quá độc địa, ta đoán với tính cách của Lâm ca, huynh chắc chắn không để yên. Thế là ta luôn để mắt đến phủ Liễu Thánh, nhưng vẫn không thấy huynh trở về, thật lòng ta đã lo lắng lắm".
Lâm Nhất hỏi: "Thánh trưởng lão sẽ không sao chứ?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!