Vù!
Khoảnh khắc sau, Mai Tử Họa và An Lưu Yên cũng không chống đỡ nổi, lần lượt bị hất văng đi.
Trên không trung, chỉ còn lại Lâm Nhất.
Táng Hoa bay lượn lên xuống bên cạnh hắn, dệt thành thế kiếm hùng hồn, gắng gượng chống đỡ uy áp Bán Thánh của đối phương.
Gia Cát Thanh Vân nhìn Lâm Nhất, chẳng hiểu sao lại không vội ra tay. Ông ta chậm rãi nói: "Ngươi thật giống kẻ đó, nhưng ta lại mong ngươi không phải hắn. Vỏn vẹn một năm đã lớn mạnh đến mức này ... Năm xưa Kiếm Kinh Thiên cũng chỉ đến thế thôi".
Lâm Nhất mỉm cười: "Nếu ta là hắn, ông còn dám ra tay với ta không?"
Gia Cát Thanh Vân khựng lại, đồng tử đột nhiên co rút. Trong chớp mắt, trong lòng ông ta đầy ngờ vực, thậm chí có phần bị khí thế đối phương ep đến run rẩy.
"Ngươi đang dọa ta à?"
Ông ta nheo mắt, lạnh giọng.
Neu quả đung là Táng Hoa Công Tử Lâm Nhất, trên người hắn có thánh y Thương Khung, một khi liều mạng, đến Đại Thánh cũng có thể giết.
Khi chưa ép hắn tế xuất thánh y Thương Khung, chẳng ai dám manh động, Gia Cát Thanh Vân đương nhiên cũng không dám.
Hôm đó ông ta đã tận mắt trông thấy lão tổ Thần U bị người kia một chưởng đánh chết.
"Vậy ông cứ thử xem".
Lâm Nhất hơi nhướng mày, thản nhiên đáp.
Hắn đã quyết, hôm nay cho dù bại lộ thân phận cũng phải chém chết lão cẩu tặc này
Chỉ cần đối phương dám manh động, hắn sẽ lập tức dùng tới thánh khí chí tôn ô Thương Long Nhật Nguyệt.
Hiện giờ, Lâm Nhất dùng ô Thương Long Nhật Nguyệt đã không còn phải trả cái giá đắt như trước.
Hon nữa thanh khí chí ton nay đa luyen hoa một đạo Long hồn, phục nguyên hoàn toàn, uy lực cũng vượt xa năm xưa.
"Hừ".
Sự giễu cợt thoáng hiện trong mắt Gia Cát Thanh Vân, ông ta hừ lạnh rồi bật cười: "Ngươi tưởng ta sẽ mắc mưu sao? Muốn giết ngươi, ta không cần lại gần vẫn có đến cả trăm cách!"
"Huyền Thiên Bảo Giám, nghịch chuyển càn khôn!"
Ông ta kết ấn, định giở lại trò cũ, dùng thủ đoạn từng đánh trọng thương năm vị Bán Thánh để trực tiếp nghiền nát đối phương từ xa.
Đúng lúc ấy, cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện!
Giữa trời đất bỗng vang lên tiếng sáo, âm thanh lơ lửng như bên kia trời rót xuống, êm ả như khúc nhạc trời.
Nhưng áp lực ẩn trong âm luật lại bá đạo như Đế Quân thượng cổ, mỗi nốt nhạc đều là một thanh kiếm đáng sợ.
Đó là kiếm Đế Vương, khiến đất trời rúng động, nước biển chảy ngược.
Âm!Âm!Âm!
Bảy tầng trời chồng chất của Gia Cát Thanh Vân bị đâm thủng liên tiếp, từ mỗi lỗ thủng phóng xuống một cột sáng vạn trượng.
Ầm
Cột sáng nện xuống mặt biển. Mặt biển đang phẳng lặng như đồng bằng tức khắc lõm xuống một hố sâu không thấy đáy.
Bốn phương thủy triều đổ ngược vào hố, cả vạn dặm hải vực rùng mình chấn động dữ dội.
Phụt!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!