Đây chính là đệ tử mạnh nhất của Thiên Huyền Tử sao?
Thánh Giả không ra, vô địch nhân gian!
"Đầu bảng Lang Nha, còn nhớ lão phu không!" Gia Cát Thanh Vân đột ngột xoay người, ông ta bay lên không, không để ý đến mấy tên Bán Thánh bị thương nặng.
Cũng không để ý sống chết của Liễu Trần, ánh mắt chăm chăm nhìn Lâm Nhất, trong mắt tràn đầy sát ý lạnh lùng.
Lâm Nhất đang ở trên không, đứng trên tảng đá bị sóng khí nâng lên, vừa rồi bị sóng xung kích đánh trúng, bị thương nhẹ.
Hắn không lập tức đi kiểm tra Liễu Trần sau khi bị đâm, mà tìm kiếm An Lưu Yên, thấy nàng ta và Mai Tử Họa được Cổ Tuấn bảo vệ sau lưng, lúc này mới hơi yên tâm.
Nhưng lòng còn chưa yên, thì đột nhiên nghe tiếng quát lớn, không khỏi ngấng đầu nhìn lên.
Gia Cát Thanh Vân, sao có thể quên được.
Sắc mặt Lâm Nhất âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo, đại đệ tử của Thiên Huyền Tử, mười tám năm trước không biết bao nhiêu đệ tử Kiếm Tông chết trong tay người này.
Lần đầu gặp ngoài đảo Khô Huyền, suýt nữa hắn đã chết trong tay ông ta.
Lần này, trong khoảnh khắc Lâm Nhất đã hiểu ra nhiều điều, Phong Duyên Quân bất chấp tất cả tìm mình gây rối, người này góp công không nhỏ.
Gia Cát Thanh Vân, phụng mệnh ai đến, không cần nói cũng biết.
Bản thân thay tên đổi họ, trốn tránh lâu như vậy, Thiên Huyền Tử vẫn không chịu bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.
Thà giết nhầm chứ không bỏ sót?
Lâm Nhất ngẩng đầu nói: "Không nhận ra, chỉ nghe nói ngài tự xưng là Thánh Giả không xuất vô địch nhân gian, nhưng thua trong ba chiêu của Kiếm Kinh Thiên."
Mọi người nhìn về phía Lâm Nhất đều sợ ngây người, tên này gan cũng lớn thật, dám ở trước mặt mọi người xé toạc vết sẹo của Gia Cát Thanh Vân.
Trong mắt Gia Cát Thanh Vân hiện lên vẻ nghi hoặc, không xác định được, người này có đúng là Lâm Nhất hay không.
Nhưng ông ta nghĩ, phải hay không thì có gì khác nhau?
Giết là được rồi!
"Chết đến nơi còn dám mạnh miệng, ta chỉ cần một ngón tay cũng có thể giết ngươi." Trong mắt Gia Cát Thanh Vân lóe lên sát ý, nhưng vừa định ra tay thì con ngươi đột nhiên co rút.
Ông ta cảm nhận được luồng khí tức cực kỳ nguy hiểm, lập tức xoay người, năm ngón tay siết chặt tung quyền.
Bùm!
Táng Hoa âm thầm lao đến, bị quyền đánh trúng, trông như ảm đạm không ánh sáng.
Nhưng dưới cú đấm này, nó bộc phát ra kiếm quang chói mắt.
Tựa như túi chứa mười ngàn cân kiếm ý, bị đánh tan, kiếm ý như cát chảy trút xuống từ thân kiếm.
Keng keng keng!
Táng Hoa nhiều lần bị bắn văng trong không trung, mỗi lần đều có kiếm ý tuôn trào ra, rải đầy bầu trời này.
Gia Cát Thanh Vân chỉ bằng sức một người, đã cưỡng ép đánh bật toàn bộ Thiên Khung Kiếm Ý ẩn trong Táng Hoa ra ngoài.
Mọi người trợn mắt ha mồm, không thể tưởng tượng nổi sau khi kiếm này âm thầm đâm trúng Gia Cát Thanh Vân sẽ có kết cục ra sao.
Chỉ có thể nói Lâm Tiêu này, thật sự quá gan dạ!
Đối mặt với Gia Cát Thanh Vân vừa đánh bại năm vị Bán Thánh, hắn không những không hề hoảng loạn, mà thậm chí còn nghĩ đến việc phản sát đối phương.
Da đầu mọi người tê dại, đều bị hành động này làm cho kinh hãi, vậy mà hắn muốn giết Bán Thánh, trong khi hắn mới vừa bước vào cảnh giới Sinh Huyền!
Cổ tay buông thong nơi thắt lung của Lâm Nhất khe nang lên, ngón cái ấn lên ngón giữa, bùng, kiếm ý vừa rồi tán loạn khắp nơi.
Lập tức như đom đóm, bay về phía Táng Hoa, thanh kiếm đang xoay tròn dữ dội cũng lập tức ổn định.
"Quả nhiên là Thiên Khung Kiếm Ý viên mãn đỉnh phong, tan mà không rã, người là trời, kiếm là vòm trời, mệnh ta nhưng trong kiếm luôn sáng ... "
Bán Thánh Giang Dương của Thiên Đạo Tông đang ngã trên mặt biển không nhịn được khẽ khen, trong mắt đầy vẻ khâm phục đúng là sóng sau xô sóng trước.
Lâm Nhất chủ động tế xuất kiếm tâm, linh khí giữa trời đất không ngừng hội tụ về kiếm tâm trước ngực.
Sau đó hóa thành kiếm ý cuồn cuộn tràn ngập toàn thân, ngón cái hắn đặt trên ngón giữa, như căng cung chờ bắn, ánh sáng không ngừng phát ra.
Ong!
Giống như thiên cung được Lâm Nhất kéo căng, cung như trăng tròn, trên cùng trời dưới tới hoàng tuyền, chờ đến khoảnh khắc búng tay, dây cung động, trời động, kiếm động!
Tất cả diễn ra chỉ trong chớp mắt, Gia Cát Thanh Vân vừa đánh bay Táng Hoa, vừa quay đầu thì Táng Hoa đã kèm theo thế lớn làm trời đất rung chuyển mà đâm tới lần nữa.
"Kim Luân Thiên!”
Vẻ mặt Gia Cát Thanh Vân bình tĩnh, sau lưng hiện ra vòng Kim Luân, có ba tầng trời trải dài vạn dặm mở ra.
Ông ta giơ tay lên ấn về phía Táng Hoa đang bay tới.
Bùm!
Tiếp tục là tiếng nổ lớn, Táng Hoa bị đánh bay ra, nhưng lần này, Gia Cát Thanh Vân ở giữa không trung cũng phải lùi mấy bước mới đứng vững.
Lòng bàn tay ông ta trào ra máu, như suối không ngừng phun.
Gia Cát Thanh Vân vừa giận vừa xấu hổ, trở tay chụp, sức mạnh to lớn giáng xuống.
Bùm!
Tảng đá mà Lâm Nhất đứng trước đó bỗng nổ tung, bị nghiền thành bột mịn, nhưng bản thân Lâm Nhất đã sớm rời đi.
Đến khi ánh mắt ông ta nhìn đến, chỉ thấy Lâm Nhất dang hai tay giữa trời cao, nắm lấy Táng Hoa, như kinh hồng lao xuống mặt biển, nhẹ điểm lên mặt nước, chỉ trong vài hơi thở đã cách xa trăm dặm.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!