Sát ý toát ra từ người Lâm Nhất khiến mọi người đều kinh hãi, luồng sát khí đó quá mức đáng sợ.
Giống như ác quỷ bước ra từ địa ngục, ánh mắt Lâm Nhất dừng trên thi thể Trình Thông, lửa giận trong lòng hắn ngút trời, nhưng sắc mặt vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh như đầm bang ngàn năm, khiến người khác nhìn vao đều thấy rợn người.
Hắn và Trình Thông chỉ từng gặp một lần, người kia bị tra tấn đủ kiểu, hiển nhiên là đã cố gắng chịu đựng rất lâu mới bị buộc phải khai ra hắn.
“Người đứng đầu bảng Lang Nha, theo chúng ta đi!"
Đại ca của Phong Duyên Quân là Liễu Trần nhìn chẩm chẳm Lâm Nhất, vẻ mặt âm trầm lạnh lẽo.
"Hắn là đệ tử cung Thiên Hương, ngươi muốn bắt là bắt sao?" Cổ Tuấn tức giận, khí thế Bán Thánh tỏa ra.
“Hừ."
Lưu Trần cười khinh, sắc mặt kiêu ngạo, lạnh lùng nói: "Người của cung Thiên Hương thì được tùy tiện giết con cháu nhà họ Liễu ta sao? Hừ, chuyến này cha ta đã nói trước, nếu Lâm Tiêu chịu ngoan ngoãn chịu trói, thì đưa về cho cha ta tự mình xử tội."
“Nếu không chịu ... Thì lấy đầu về gặp!"
Ầm
Vừa dứt lời, hai vị Bán Thánh phía sau gã một trái một phải bước lên phía trước, dáng vẻ vô cùng rõ ràng.
Mai Tử Hoa va An Luu Yen lap tức cang thang, Co Tuan cung nghiem mặt, cực kỳ lo lắng.
Cùng lắm ông ta cũng chỉ cản được một Bán Thánh, người còn lại đủ để dễ dàng áp chế ba người Lâm Nhất.
Huống hồ bản thân Liễu Trần đã là cảnh giới Tử Huyền đỉnh phong, bên cạnh còn có bảy cao thủ cảnh giới Tử Huyền khác.
Các vị Bán Thánh từ Thần Hoàng Sơn, Thiên Đạo Tông và những thánh địa khác đều hơi cau mày, lộ vẻ khó chịu, Liễu Trần này quả thực quá ngông cuồng.
Ngay trước mặt bọn họ mà dám ép buộc đưa Lâm Tiêu đi, còn cho người phong tỏa cả khu vực này.
Dù nhà họ Liễu có kết giao với Đế quốc Thần Long, cũng chỉ là một thế gia Thánh Cổ, cũng không phải một trong những thế gia cổ xưa nhất.
Dù gì đi nữa, so với các thánh địa thì vẫn chưa đủ tư cách.
Bán Thánh Giang Dương của Thiên Đạo Tông trầm giọng nói: "Nhà họ Liễu các ngươi muốn dẫn người đi, chẳng phải quá vô lý rồi sao. Cái chết của Phong Duyên Quân, có phải do Lâm Tiêu giết hay không vẫn chưa được xác định, cho dù đúng như lời các ngươi, nếu là trong tình thế bất đắc dĩ thì cũng không đến mức phải chết!"
Vị Bán Thánh của Thần Hoàng Sơn cũng cười khinh nói: "Ta thấy tên Trình Thông kia rõ ràng chưa nói hết, biết đâu là Phong Duyên Quân giết người không thành bị phản sát, cho nên mới vội vàng diệt khẩu?"
“Đúng vậy, từ khi nào mà nhà họ Liễu có thể tác oai tác quái trong thành Thánh Thiên Vực thế này!"
"Ai trong thiên hạ chẳng biết, Phong Duyên Quân liên tục thua dưới tay Lâm Tiêu, còn bịa đặt vu khống Lâm Tiêu, nói trắng ra là tự tìm đường chết."
"Lâm Tiêu là người của cung Thiên Hương, nhà họ Liễu các ngươi không thể đưa hắn đi."
Bán Thánh Giang Dương vừa lên tiếng, các Bán Thánh khác từ các thánh địa như Thần Đạo Các, Thiên Viêm Tông cũng đồng loạt mở miệng, lớn tiếng quở trách.
Trước đây họ từng nợ Lâm Nhất ân tình, xét về tình lý đều không thể để Lâm Tiêu bị bắt ngay trước mặt họ.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, mặt mũi thánh địa còn đâu?
Tất nhiên, quan trọng hơn là họ đến từ thánh địa, không cần phải coi thế gia ra
gì.
Nền tang hoàn toàn khác biệt!
Đây còn là thành Thánh Thiên Vực, được xem là địa bàn của bốn đại thế gia, nếu là ở ngoài thì càng chẳng cần nể mặt gì.
Các thánh địa liên tục lên tiếng khiến Liễu Trần rõ ràng có phần bất ngờ.
"Các ngươi định nhúng tay vào chuyện này? Đây là chuyện riêng của nhà họ Liễu ta!"
Liễu Trần nghiến răng, sắc mặt lạnh như băng.
Vẻ mặt mấy vị Bán Thánh lạnh lùng, không nói gì thêm.
Ngay lúc này, được người ra hiệu, Hoàng Huyền Dịch nhảy lên, cười toe toét nói: "Chuyện này không liên quan đến Minh Tông, trên dưới Minh Tông đều mong thằng nhóc này chết ngay bay giờ!"
Vị Bán Thánh của Minh Tông lạnh lùng nói: "Nếu nhà họ Liễu muốn trừ khử kẻ gian này để thay trời hành đạo, Minh Tông ta tuyệt đối không can dự."
Vị Bán Thánh đội nón bên phải Liễu Trần cười âm hiểm nói: "Vậy tức là năm đại thánh địa muốn liên thủ áp chế nhà họ Liễu sao?"
Ông ta có vẻ không phải người của nhà họ Liễu, đối mặt với thánh địa cũng không chút sợ hãi.
"Áp chế thì đã sao?"
Bán Thánh của Thần Hoàng Sơn lạnh lùng nói: "Chẳng phải nhà họ Liễu các ngươi cũng đang áp chế Lâm Tiêu sao? Còn dẫn hai vị Bán Thánh đến, định làm gì, giết người ngay trước mặt chúng ta à?"
“Vậy hôm nay ta sẽ giết người trước mặt các ngươi!"
Người đàn ông đội nón bất ngờ giật nón xuống, để lộ khuôn mặt âm trầm lạnh lẽo, sắc mặt mọi người thay đổi, đều nhận ra ông ta.
"Gia Cát Thanh Vân!”
Đến cả Cổ Tuấn cũng không nhịn được kêu lên.