"Ngươi cũng dám tới!"
Lâm Nhất nheo mắt, cười lạnh.
"Có gì mà không dám. Dẫu ngươi thực sự là kẻ đó, ta vẫn dám!", gã đội nón lạnh giọng đáp, lập tức xông vào giao đấu với Lâm Nhất.
Trong lòng gã đội nón có phán đoán: đối phương hẳn đã gặp chút vấn đề, nếu không đã chẳng rời đi sớm như vậy.
Trên cột đá, sắc mặt Hỏa Thần Tướng biến đổi khôn lường, gã nhìn chẵm chằm Lâm Nhất, hận không thể nhìn xuyên hắn.
Nếu là bình thường Hỏa Thần Tướng sớm đã lao xuống đánh đánh giết giết rồi, nhưng đa chịu thiệt qua nhiều trong tay Lam Nhất khiến ga luc này trở nên cực kỳ thận trọng.
Dẫu thực lực của gã chỉ dưới Lâm Nhất ở đây, gã vẫn không dám manh động.
Âm!
Mười chiêu sau, thân thể tựa như kim cang bất hoại của gã đội nón vang lên tiếng vỡ như kim loại.
Rắc! Rắc! Rắc!
Dòng lưu quang màu vàng kim của Thánh Sơn bắn tung ra như mảnh thánh khí vỡ, gã lùi liền mấy bước, chiếc nón trên đầu cũng nát theo.
Để lộ ra gương mặt Lâm Nhất vô cùng quen thuộc: chính là Tần Thương, kẻ từng bị Lâm Nhất rút long cốt một lần ở đảo Khô Huyền.
"Là hắn!"
"Hắn là Tần Thương, đệ tử của Thiên Huyền Tử, từng đứng đầu bảng Tinh Quân"
"Tưởng hắn chết rồi chứ, năm xưa bại dưới tay Táng Hoa Công Tử xong là im hơi lặng tiếng luôn".
Không ít người tại hiện trường biết Tần Thương, thấy rõ mặt gã đội nón xong liền kinh ngạc vô cùng.
Sắc mặt Tần Thương hết xanh lại đỏ, nhất là khi nghe nhắc tới Táng Hoa Công Tử thì càng thêm nhục nhã cực độ.
Hóa ra ai cũng biết!
Gã siết chặt tay phải, nện mạnh xuống đất, trong lòng tức tối không chịu nổi.
'Ha ha ha, Lâm Tiêu, ngươi còn đánh nổi không?"
Trên cột đá, Hỏa Thần Tướng bật cười lớn, gã định thử Lâm Nhất, loáng một cái đã lao tới.
Phụt!
Chưa kịp tới gần, người gã còn đang lơ lửng đã bị chín sợi xích đồng thời quất văng, phun ra một ngụm máu tươi.
Chín sợi xích đen ngòm, như lôi xà thượng cổ, dữ tợn khủng khiếp.
Vù!
Cổ tay Lâm Nhất khẽ rung, chín sợi xích hòa vào quấn lại thành một, tựa một con cự long nhào bổ tới.
Thánh giáp Minh Nguyệt của Hỏa Thần Tướng liền bị đục ra một lỗ, dây xích không ngừng xuyên qua, đóng chặt gã lên cột đá.
Mọi người đều chết lặng trước cảnh ấy!
Ba cao thủ liên tiếp xuất chiến: Vũ Văn Tu chết tại chỗ, Tần Thương bị đánh vỡ Thần Quyết Luyện Thểts tiền vàng, Hỏa Thần Tướng thì bị sỉ nhục đến cùng cực. Có lẽ từ khi xuất đạo, họ chưa từng chịu thiệt như thế.
Vù! Vù! Vù!
Lâm Nhất vẫy tay một cái, dây xích tách ra rồi thu về, quấn từng vòng trên cổ tay hắn.
"Đi!"
Ánh mắt hắn quét ra bốn phương, hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng bỏ đi.
Bóng lưng toát ra phong thái vô địch, khiến người ta chấn động đến câm nín, không còn ai dám manh động.
Chỉ một mình hắn đã trấn áp được tất cả.
Vèo! Vèo! Vèo!
Bốn người Lâm Nhất bay vút rời đi.
Đến lúc hạ xuống khỏi bậc thang dài vạn trượng, chẳng dấu hiệu báo trước, Lâm Nhất bỗng khuyu một gối xuống đất.
Một ngụm máu từ miệng hắn trào ra, An Lưu Yên hoảng hốt tay chân luống cuống: "Công tửmkhông sao chứ?'
"Không sao, ta quen rồi".
Khóe môi Lâm Nhất ứa máu, mặt mày trắng bệch, mấy lần cố gượng vẫn không đứng lên nổi.
Đây xem như di chứng của Thánh Khí Chí Tôn: chưa luyện hóa mà mạo muội sử dụng, rốt cuộc sẽ phải trả giá.
Nặng quá!
Vương miện Tử Kim Long trên đầu, giờ Lâm Nhất đến tháo xuống cũng chẳng làm nổi. Đó không phải là trọng lượng vật lý, mà là một mệnh cách - mệnh cách chí tôn thuộc vương tộc Tử Kim Thần Long.
Dẫu nó đã thừa nhận Lâm Nhất, nhưng chưa luyện hóa thì hắn phải gánh cái giá bị mệnh cách chí tôn đè lên đầu.
Vừa rồi hắn thấy có điều bất ổn, nên vội rời đi. Nếu không có Vũ Văn Tu cản trở, ít ra hắn đã tháo được vương miện, như vậy thì chẳng có vấn đề gì.
Vũ Văn Tu, chết chẳng đáng tiếc.
"Phải giúp hắn tháo cái vương miện này xuống, bằng không sẽ bị đè cho đến chết".
Cổ Tuan cham chu nhìn vưong miện Tử Kim Long trên đầu Lâm Nhất, vuốt râu, rất thận trọng mà không dám lại gần.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!