"Vẫn chịu nổi chứ?"
Lâm Nhất cúi xuống hỏi.
Lão Cổ bị lấy mất một giọt máu từ tim, cả người rã rời, khí tức suy yếu, vẫn ngồi bệt tại chỗ.
Lâm Nhất cũng chẳng có cách nào, thần cốt Thanh Long chỉ trị thương giải độc, không giúp khôi phục được giọt tâm huyết ấy.
"Không chết được đâu", Cổ Tuấn mở mắt nói.
"Dẫn đường đi", Lâm Nhất gật đầu.
Cổ Tuấn khựng lại, liền trừng mắt lườm hắn một cái: "Thằng nhóc này, ngươi vẫn còn nhớ".
Lâm Nhất muốn ông ta dẫn tới hầm rượu Bán Thần.
Cổ Tuấn rất ngạc nhiên, tưởng rằng trải qua bao chuyện, tên nhóc này đã quên mất rồi.
"He he, đợi ta với".
Mai Tử Họa từ phía sau đuổi tới, y luôn âm thầm để ý Lâm Nhất, không dám tùy tiện tranh đoạt bảo vật chốn này.
Y chỉ sợ Lâm Nhất đi không gọi mình theo, quả đúng như y đoán, đến lúc hắn đi quả nhiên chẳng gọi.
Vèo!
Đúng lúc cả nhóm sắp rời đi, Vũ Văn Tu đang ngồi trị thương dưới cột đá bỗng mở bừng mắt.
Trong mắt hàn quang tràn ra, sát khí cuộn đầy.
"Lâm Tiêu đứng đầu Lang Nha Bảng, ngươi đã là cung sắp hết đà, còn dám ung dung bỏ đi thế này!", gã quát lên một tiếng, lập tức kinh động toàn bộ hiện trường.
Thật ra đã không ít người thấy Lâm Nhất rời đi, nhưng ai dám chặn hắn, có thấy cũng giả vờ như không thấy.
Song nghe lời Vũ Văn Tu, những người xung quanh đều khựng lại.
Cung sắp hết đà?
Hình như cung có kha nang. Lam Nhất chưa luyen hóa vương miện Tử Kim Long, chống đỡ bấy lâu chắc cũng đã đến giới hạn.
Bằng không với thực lực hiện tại, hắn có thể quét sạch tất cả người ở đây.
Cướp hết bảo vật chẳng phải kèo thơm sao?
Thế mà hắn lại không làm - có gì đó thật kỳ lạ. Mọi người càng nghĩ càng thấy kỳ quái.
"Hừ, tưởng giấu nổi ta sao?"
Vũ Văn Tu đột ngột đứng dậy, lạnh lùng nói.
Lâm Nhất mặt trầm xuống, ánh mắt lạnh như băng nhìn gã: "Ngươi đung là ngu muội cứng đầu. Ta đã mấy lần nương tay, ngươi tưởng ta không dám giết ngươi?"
"Hừ, ngươi có khả năng đó sao? Giờ ngươi tự lo thân còn khó ấy!"
Vũ Văn Tu cười khẩy, chẳng thèm phí lời, lao thẳng tới.
Gã lách người tới trước mặt Lâm Nhất, chớp mắt đã xuất mười mấy chiêu, chiêu nào chiêu nấy sắc bén hiểm hóc đến độc địa, nhắm thẳng vào chỗ hiểm của Lâm Nhất.
Lâm Nhất không xuất thủ, chỉ di chuyển trong gang tấc, thi triển chiêu Càn Khôn Bách Biến trong thân pháp Trục Nhật.
Không gian dâng lên những gợn lăn tăn, thân ảnh hắn biến đổi ngay tại chỗ, biến hóa ra từng dải tàn ảnh. Mặc cho đối phương tung đủ chiêu dùng đủ cách vẫn không chạm được vào Lâm Nhất thật.
"Đủ rồi".
Lâm Nhất hừ lạnh, đột nhiên ra tay, trăm tàn ảnh chồng khít lên nhau.
Ầm!
Vương miện Tử Kim Long chói rực, hắn nhấc tay đã bóp chặt lấy bàn tay Vũ Văn Tu, khiến gã sững sờ đến không tin nổi.
Cái ... sao có thể?
Lâm Nhất vẫn còn dùng được vương miện Tử Kim Long? Nếu vậy thì vì sao hắn lại phải rút lui? Không đúng!
Phụt!
Ngay khi ý nghĩ lóe lên trong đầu gã, Lâm Nhất bẻ cổ tay gã một cái. Vũ Văn Tu thét lên một tiếng thê lương, cả cánh tay bị hắn xé toạc.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!