Người mặc áo trắng và phu nhân đối đầu nhau, hồi lâu, phu nhân nở nụ cười nói: "Các hạ xưng hô thế nào?"
"Thiên Hình." Người mặc áo trắng nói: "Còn chưa được biết tên?"
“Điền Toàn, gọi ta là Điền phu nhân là được." phu nhân mỉm cười nói.
"Điền ... Điền phu nhân?"
Mai Tử Họa khe lẩm bẩm, phu nhân nghe vay đoi mắt long lanh, khe mỉm cười với y, tâm hồn y lập tức dao động, có chút mất tự nhiên.
Người mặc áo trắng khẽ ồ lên nói: "Điền phu nhân đẹp như vậy, không biết chồng của phu nhân là nhân vật kiệt xuất nào trên đời?"
“Phu quân đã mất, không nhắc đến thì hơn." Điền phu nhân mỉm cười.
Góa?
Trong lòng Lâm Nhất lẩm bẩm, vị Điền phu nhân này thực sự khó đoán, nhưng người mặc áo trắng vừa xuất hiện cũng không dễ hiểu gì hơn.
Nhưng có thể xác định, cả hai người đều phong ấn tu vi, và thực lực thật sự đều mạnh hơn Cổ Tuấn.
Cổ Tuấn là Niết Bàn đỉnh phong, vậy hai người này ít nhất là bán Thánh, hoặc là cường giả cảnh giới cấp Thánh?
Sắc mặt Lâm Nhất thay đổi, không dám nghĩ thêm.
Tuy nhiên ở Khư Hải Huyền Vũ này, cũng không cần quá lo, ngược lại hai người kia mới cần cẩn thận hơn.
Tu vi càng cao càng khó khống chế, nếu sơ ý thi triển sức mạnh vượt quá cảnh giới Sinh Huyền, thì chưa chắc đám người Lâm Nhất sẽ gặp nguy hiểm.
Ngược lại bọn họ mới là người khó nói, tu vi càng cao chết càng nhanh, sức mạnh thần linh còn sót ở nơi này chẳng quan tâm ngươi là ai.
Đây cũng là lý do vì sao, dù có thể phong ấn tu vi, cường giả cảnh giới cấp Thánh cũng không muốn đến đây mạo hiểm.
Nghĩ đến đây, vẻ mặt Lâm Nhất bình tĩnh hơn nhiều, hắn khẽ nói: "Hai vị đến đây chắc chan là vì Huyền Vũ Thánh Điển, trong tay Lâm mỗ đúng là có Huyền Lôi Mật Thược, nhưng nếu tiền bối cần, ta có thể dâng lên bằng hai tay, còn bảo điện Huyền Lôi ta sẽ không vào nữa.”
Người mặc áo trắng cười nói: "Ngươi vẫn nên đi với chúng ta đi, Huyền Lôi Mật Thược chỉ có một phần, ngươi định đưa cho ai? Hay muon ta va nang ta phân cao thấp tại đây rồi mới định đoạt, hoặc là ... Dẫn dụ chúng ta tranh đấu, để ngươi ngư ông đắc lợi?"
Lâm Nhất cười khổ, nhìn mọi người, nói: "Vậy thì đi thôi."
Cánh cửa đồng cổ xưa mở rộng, Lâm Nhất và An Lưu Yên dẫn đầu bước tới, Cổ Tuấn và Mai Tử Họa vội vàng đi theo.
Người đội nón lá do dự hồi lâu, cũng lặng lẽ đi theo, nhưng rõ ràng giữ khoảng cách với đám người Lâm Nhất.
Người mặc áo trắng và Điền phu nhân đi sóng vai, đi phía sau đoàn người.
Vút!
Xuyên qua cánh cửa đồng cổ xưa, bước vào bảo điện Huyền Lôi, khí tức cổ xưa lập tức ập đến, tựa như khiến người ta trở về thời Thịnh thế hoàng kim.
Trước mắt là những lối đi đan xen chẳng chịt, như mạng nhện, trên hành lang có những cánh cửa đá, đẩy ra là có thể tiến vào mật thất.
“Đi đường nào?"
Lâm Nhất nhìn Cổ Tuấn hỏi.
Ông ta là hậu duệ của Huyền Vũ, chắc chắn quen thuộc hơn Lâm Nhất, cho dù chưa từng đến thì trực giác cũng chính xác hơn nhiều.
Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Cổ Tuấn.
Áp lực của Cổ lão như núi, nhất là khi thấy phu nhân đang cười nhìn mình, lập tức run lẩy bẩy không chịu nổi.
Mai Tử Họa thầm nghĩ, ta đây còn không bằng Cổ lão về khoản quyến rũ?
Từ trên thuyền Huyền Quy, phu nhân đã có thái độ khác với lão ăn mày, khiến y vô cùng ghen ty.
"Thực ra không cần phiền đến Cổ tiền bối, tại hạ có chút ý kiến."
Mai Tử Họa ho nhẹ, khiêm tốn nói.
Diễn trò nữa rồi, Lâm Nhất thầm nhủ, vốn chẳng ai quan tâm, lần nào cũng tự thêm vai diễn cho mình
“Hề hề, ta thấy cũng được."
Cổ Tuấn như trút được gánh nặng, cười tươi đẩy Mai Tử Họa ra nói: "Ngươi, ngươi nói đi.”
Mai Tử Họa trầm ngâm hồi lâu, nói: "Những hành lang như mê cung này, chắc là kỳ môn tinh thuật của Mặc gia lưu lại, vừa hay ta có chút nghiên cứu."
“Tiểu huynh đệ thông thạo kỳ môn tinh thuật, đúng là không nhìn ra đó." Ánh mắt phu nhân lóe sáng, vô cùng nóng bỏng nói.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!