Từ khi những người này còn chưa bước vào cảnh giới Sinh Huyền, gã đã nổi danh khắp nơi, vậy mà Lâm Nhất giao đấu với gã không hề rơi vào thế yếu.
“Lần nữa!"
Khóe miệng Hỏa Thần Tướng nhếch lên nụ cười, vung tay, với tốc độ nhanh hơn lao thắng về phía Lâm Nhất.
Nhanh quá!
Lần này rõ ràng Hỏa Thần Tướng đã nghiêm túc hơn rất nhiều, phịch, hai người vừa giao đấu, Lâm Nhất còn chưa kịp thi triển chiêu kiếm thì Táng Hoa đã bị đối phương đánh bay ra ngoài.
"Chuyện này ... "
Trong mắt Lâm Nhất lóe lên tia khác thường, tu vi của đối phương quả thật mạnh đến mức đáng sợ.
"Đừng quá ngạc nhiên, ngươi giết Khấu Thiên Hóa chỉ cần một kiếm, ta thật sự muốn giết ngươi cũng chỉ cần một chưởng, chỉ là đang chơi với ngươi thôi, đừng coi là thật."
Hỏa Thần Tướng cười lớn, khí thế ngút trời, ma quang trong mắt phun trào.
Âm!
Thái cổ Ma Hoàng gầm lên, gã phóng ra ánh sáng máu chói mắt, uy thế của Ma Hoàng chấn động tứ phương. Trong tiếng cười vang, hai tay của Hỏa Thần Tướng như đôi cánh Ma Hoàng, chỉ cần khẽ động là có thể hô mưa gọi gió, che trời lấp đất.
Vù vù vù!
Gã áp sát đến gần, mỗi chưởng đều đánh thẳng vào điểm yếu, sức mạnh như dời non lấp biển, kèm theo uy lực khiến người ta tê dại da đầu.
Chua đen muời chieu, đa khien Lam Nhat roi vao tình the nguy hiểm trùng trùng.
Sau mười chiêu, hai người đồng thời đánh chưởng, khi hai chưởng sắp va vào nhau, Hỏa Thần Tướng cười nói: "Quỳ xuống cho ta!"
Khí thế gã kinh thiên, uy áp thuộc về cảnh giới Sinh Huyền tràn ra, khiến những người ngoài cuộc cũng cảm thấy khó thở.
Bốp!
Nhưng khi hai chưởng va chạm, Hỏa Thần Tướng bị đánh bay ra ngoài, sau lưng Lâm Nhất, chín đạo Long Mạch dài hai vạn ba ngàn trượng bùng nổ ầm ầm.
Long Mạch hùng vĩ kia che trời lấp đất, khuấy động gió mây, khiến mọi người đều ngây người.
"Sao có thể thế được?"
"Long Mạch hơn hai vạn trượng ... Ta hoa mắt rồi sao?"
"Thật là quá đáng! Trước đó chẳng phải mới chỉ là một vạn trượng thôi à, sao giờ thành hai vạn rồi?"
Y Phong của Vạn Lôi Giáo, Lâm Khinh Dương của Thần Đạo Các và những kiêu hùng thánh địa khác đều sững sờ, không thể hiểu nổi.
"Táng Hoa!"
Lâm Nhất khẽ quát, thanh Táng Hoa bị đánh bay khi nãy vẽ thành đường cung, từ góc cực kỳ hiểm hóc đâm về phía Hỏa Thần Tướng còn chưa rơi xuống đất
Hỏa Thần Tướng giật mình, nguy hiểm né tránh, vài sợi tóc bị kiếm khí cắt đứt ngay trước mặt.
"Móng vuốt Thương Long!"
Lâm Nhất vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, tay phải giơ lên, từ xa áp chế xuống.
Âm!
Ở đằng xa, Táng Hoa như có người cầm lấy, thi triển móng vuốt Thương Long, hóa thành vuốt rồng màu vàng đè xuống.
Cái đuôi Thương Long!