Ba người vừa đáp xuống đã khiến một đám người chú ý.
Nhất là Lâm Nhất, han chỉ ở cảnh giới Long Mạch, nên trước bảo điện Huyền Lôi lại càng nổi bật.
"Tiểu tử này ... hóa ra chưa chết!"
Khấu Thiên Hóa cùng hai kẻ đi với gã bắt gặp Lâm Nhất, sắc mặt liền sầm lại.
Trước đó gã không kìm được, lén đuổi theo Lâm Nhất, nhưng vừa thấy Ma Linh mắt bạc gây ra dị bảo kinh thiên từ xa, gã bèn chùn bước.
Dưới đáy hồ Lôi Đình, thế lực đáng sợ của Ma Linh mắt bạc khiến gã ám ảnh mãi không thôi.
Nếu thật bị thứ quỷ quái đó nhìn trúng, có chín mạng cũng chẳng đủ sống.
"Hắn làm sao thoat khỏi Ma Linh mắt bạc? Tình thế ngặt nghèo đến thế mà lại không chết!", bên cạnh gã - Nguyên Hoành Ung và Thạch phu nhân cũng tròn mắt.
Ba người đều vô cùng kinh ngạc: khi ấy dù cách nhau cả vạn dặm, họ vẫn cảm nhận được ma uy khủng khiếp.
Họ đoán Lâm Nhất chết chắc trong tình cảnh đó, phần lớn là xương cốt chẳng còn, nên mới không tìm đến xem.
Vậy mà giờ hắn lại sống sờ sờ, khiến cả ba bất ngờ đến bàng hoàng.
Không xa là Vũ Văn Tu. Thấy Lâm Nhất, trong mắt gã cũng lóe lên một tia kinh dị. Một kẻ chỉ ở Long Mạch mà thoát thân được khỏi tình cảnh ngặt nghèo đó, lại còn không chết?
Dương nhiên bọn họ chẳng thể ngờ, Lâm Nhất không chỉ không chết, mà còn thu được lợi ích lớn như trời.
Thực lực tăng vọt, chín đạo Long Mạch bùng nổ đến hai vạn năm nghìn trượng, long văn tím vàng và long văn xanh ngọc đều tăng lên mười hai vạn đạo.
Hắn còn được một món chí bảo song diệu. Còn chưa kịp bước vào bảo điện Huyền Lôi, thu hoạch của Lâm Nhất đã vượt xa tất cả bọn họ.
Chưa kể, trong tay hắn vẫn còn mười tám viên bảo châu cấp thánh.
Đối với những ánh mắt dồn dập quét về phía mình, Lâm Nhất điềm nhiên, chẳng buồn để vào mắt.
"Lâm Tiêu, bên này!"
Cơ Lăng Phong và Tiêu Nguyên Khởi thấy hắn liền gọi.
Kẻ nào vào được đây đều là hung thần trong Hắc Bảng, hơn nữa Lâm Nhất còn đang bị Ma Vũ Lệnh truy sát.
Hai người kia có giao tình tốt với hắn, đương nhiên phải che chở ít nhiều.
"Đi thôi".
Lâm Nhất không từ chối, bước về phía họ.
"Sao mọi người còn chưa vào bảo điện Huyền Lôi?", An Lưu Yên nhìn sang Tiêu Nguyên Khởi và Cơ Lăng Phong hỏi.
Lúc này trên lòng bàn tay của Huyền Lôi Đại Đế tụ đủ cả ngàn cường giả, trong đó không thiếu những kẻ thủ đoạn tàn ác.
Đám người này chẳng để Thánh địa vào mắt, ít nhất phải là đệ tử thánh truyền của Thánh địa mới tạm trấn áp nổi.
Cơ Lăng Phong đáp: "Bên ngoài bảo điện Huyền Lôi vẫn còn một tầng kết giới Lôi Đình. Vừa rồi mọi người đã dùng đủ cách mà vẫn không phá nổi. Giờ chỉ có thể từ từ chờ xem liệu có biến chuyển hay không"
"Phải chờ bao lâu?"
"Có khi mười ngày, có khi nửa tháng, cũng có thể một tháng. Nhưng bảo điện đã ngay trước mắt, ai cũng chờ được", Tiêu Nguyên Khởi mỉm cười.
Nghe xong, An Lưu Yên khẽ gật gù. Nàng ta nhìn về phía bảo điện.
Quả thực tại cổng đồng xanh có một màn sáng, trên đó dày kín lôi văn.
Màn sáng ấy đúng như Tiêu Nguyên Khởi nói, đang dần dần tan đi.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!