Vù!
Lâm Nhất va An Lưu Yên bay lướt qua hoang nguyên Lôi Đình, rón ren tránh từng bẫy hiểm. Nơi này quá nguy hiểm, sơ sẩy là vùi xác trong biển sấm sét.
Vượt qua vùng hoang mạc mênh mông, trước mắt hai người bất chợt mở ra một cảnh tượng hãi hùng đến nghẹn lời.
An Lưu Yên sững sờ, đôi mắt đẹp thoáng lên một tia khác lạ. Nàng ta bị sốc đến không nói nổi.
Khung cảnh ấy không tài nào diễn tả hết bằng lời: một pho tượng ngút trời, cao vạn trượng, sừng sững giữa trời đất. Tay phải của tượng đâm sâu vào tầng mây mù, lòng bàn tay như đang chống đỡ thứ gì đó.
Dưới đất là vô số xương trắng, chẳng biết là xác của ma linh, tu sĩ nhân loại hay con cháu của Huyền Vũ.
Khung xương mục nát rệu rã, nhìn một vòng chỉ thấy mênh mang vô tận - một biển xương trắng chất chồng.
Biển xương ấy dâng ngập đến ngang eo tượng, khiến da đầu người ta tê dại.
Năm đó rốt cuộc đã chết bao nhiêu người?
Vù!
Bên cạnh Lâm Nhất có hai bóng người đáp xuống.
Đó là Cổ Tuấn và Mai Tử Họa vừa cai vã dọc đường, thấy Lâm Nhất và An Lưu Yên đi xa mới vội vã đuổi theo.
Mai Tử Họa ngẩng đầu nhìn, kinh hãi thốt lên: "Trời ạ, đây là người hay tượng vậy? Quá đáng sợ!"
Cổ Tuấn gương mặt thoáng nét phong sương, thở dài: "Đó là cấm thuật trong Bát Cửu Thần Công - Pháp Tướng Thiên Địa, tuyệt kỹ cực hạn của thần quyết thân thể. Pho tượng này, rat có thể là chủ Thiên Cung nam xưa, Huyền Lôi Vũ Đế".
Bát Cửu Thần Công?
Lâm Nhất thầm nghĩ: Bat Cửu Thần Công có tổng cộng bảy mươi hai biến hóa, Quy Thần Biến của hắn chỉ là một trong số đó.
Nếu đúng là cấm thuật của Bát Cửu, e rằng thực sự có thể đạt đến mức độ khủng khiếp thế này.
Cổ Tuấn nói đến đay thì nghẹn lại, trong mắt hiện lên nỗi buồn hiếm thấy.
Nét mặt ấy, khi ông ta giao thủ với Ma Linh mắt bạc cũng từng xuất hiện.
Phịch!
Cổ Tuấn quỳ xuống đất, hướng về phía tượng lạy ba lạy.
Mọi người đều im lặng. Đợi ông ta đứng dậy, Mai Tử Họa mới hỏi: "Cổ tiền bối, ông sao vậy?"
Giọng Cổ Tuấn nghẹn ngào: "Thấy biển xương kia không? Hầu hết là hậu duệ mạch Huyền Vũ, nhưng bị Ma tộc dùng ma khí thao túng. Vì bảo vệ bảo điện Huyền Lôi, Huyền Lôi Đại Đế buộc phải thi triển cấm thuật, giết sạch cả tộc mình lẫn Ma tộc".
Lâm Nhất trầm mặc, nhìn pho tượng mà thêm phần kính trọng.
Ai ngờ mạch Huyền Vũ lại tuyệt diệt một cách thê thảm đến thế?
Trận chiến năm đó, đúng là quá đẫm máu: anh em tương tàn, đồng tộc chém giết nhau. Bọn Ma tộc này thật sự là ngữ chẳng ra gì.
"Công tử, bảo điện chắc ở bên kia", An Lưu Yên nhẹ giọng.
Lâm Nhất nhìn theo tay nàng ta. Trên bàn tay vươn vào mây của Huyền Lôi Vũ Đế, điện quang lóe chớp, lờ mờ có thể thấy một tòa điện vĩ đại hoành tráng.
"Đi thôi, e là người khác cũng đã phát hiện bảo điện rồi", Cổ Tuấn nén lại cảm xúc, khẽ thở dài.
Mấy người phá mây mà bay lên, xuyên qua tầng lôi vân, đáp xuống lòng bàn tay của Huyền Vũ Đại Đế.
Bàn tay ấy là một cánh đồng rộng đến vô bờ.
Giữa lòng bàn tay ẩn giấu huyền cơ, dày đặc ấn văn thánh đạo của không gian.