Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

"Ô! Tay tàn phế rồi à, để ta xem thử, hề hề!"

Vốn đang sa sút, uống rượu giải sầu, mắt Cổ Tuấn bỗng sáng lên, hứng thú đi đến.

"Tay này à? Hình như phế thật rồi."

Cổ Tuấn cười híp mắt nhìn tay phải của Mai Tử Họa, tay phải ấy mềm nhũn không còn chút sức lực, cơ bắp và xương cốt đều khô héo xẹp xuống.

Cổ Tuấn cầm tay y, bóp qua bóp lại, vẻ mặt nghiêm túc.

"Thế nào, tiền bối?"

Mai Tử Họa căng thẳng nói, vừa rồi khi y thuc giuc bảo liên Huyền Lôi đã cảm giác có chút không bình thường.

Bảo liên nặng đến hàng vạn đỉnh, lúc thúc giục đã rất khó khan, đến khi Huyền Lôi Thánh Hỏa bốc cháy thì cánh tay vô cùng đau đớn, hơn nữa khi thi triển lại càng vô cùng vất vả.

Suýt nữa đã bị Ma Linh mắt bạc kéo đi, nếu không có Lâm Nhất ra tay, hậu quả thật sự khó lường.

Vừa rồi luôn trong trạng thái kiệt sức, đến khi hồi phục chút ít thì mới kinh hãi phát hiện tay đã không còn chút sức lực nào.

"Đau không?"

Cổ Tuấn lắc lắc tay y, cánh tay giống như ống tay áo trống rỗng, mềm nhũn đung đưa.

“Không đau."

Mai Tử Họa thắp lên chút hy vọng, nói: "Có phải còn cứu được không?"

Cổ lão đầu cười nói: "Không sao."

"Có thể cứu được sao?"

Mai Tử Họa mừng rỡ nói.

Cổ Tuấn cười trên nỗi đau người khác: "Thổi tiêu thì chịu rồi, đánh đàn một tay thì miễn cưỡng còn được, đáng thương thật đấy, đường đường là thế tử thế gia Thần Nhạc ma thanh ra thế nay, sau này đung gọi là Cầm Tiêu Thánh Thủ nữa, cứ gọi là Độc Tý Cầm Ma đi.”

Mai Tử Họa lập tức hoảng loạn, nói: "Tiền bối, thật sự không cứu được sao?"

Cổ Tuấn gật gù: "Phế rồi, ngươi là người đánh đàn, không hiểu truyền thừa Huyền Vũ, cứ cố chơi bảo liên Huyền Lôi. Với thân thể thế này, lấy đâu ra dũng khí? Muộn rồi, cắt luôn đi, mắt không thấy tim không đau."

“A!ʹ

Mai Tử Họa hoàn toàn tuyệt vọng.

Đúng lúc này, có bàn tay đặt lên cánh tay phải của y, thì ra là Lâm Nhất bước

tới.

Hồi lâu sau, Lâm Nhất buông tay, trong lòng đã có chủ ý.

"Không nghiêm trọng như ông ta nói." Lâm Nhất nói.

"Thật sao?" Mai Tử Họa không dám tin.

Cổ Tuấn uống ngụm rượu, cười nói: "Ngươi có cách à? Ta không tin đâu, tay của y không chỉ kinh mạch đã tổn thương, mà cả máu thịt xương tủy cũng bị Huyền Lôi Thánh Hỏa thiêu đốt, ngoài Thánh đan Khô Mộc ra, ta chẳng nghĩ ra cách nào."

"Nhưng dù có tìm được Thánh đan Khô Mộc, lúc đó cũng muộn rồi, giờ không cắt, âm hỏa lan ra toàn thân, đến lúc đó không chỉ phải cắt tay phải, mà cả gốc rễ cũng phải cắt luôn."

Mai Tử Họa nghe xong thì đờ đẫn cả người.

Đặc biệt là câu cuối, cảm thấy toàn thân lạnh toát, run cầm cập, môi run rẩy không nói nổi lời nào.

"Lâm huynh, cái này ... Cái này ... Thật sao?"

"Ở góc độ nào đó, không phải nói dối."

Lâm Nhất gật đầu, Cổ lão đầu cũng không hẳn là hù dọa y, Thánh đan Khô Mộc đúng là có thể cứu Mai Tử Họa.

Nhưng cũng không phải chỉ có Thánh đan Khô Mộc mới cứu được, thần cốt Thanh Long của Lâm Nhất cũng có thể đạt hiệu quả cây khô gặp xuân.

Chỉ là tiêu hao để cứu người lớn hơn nhiều so với tổn thương do chiến đấu, thần cốt Thanh Long cần thời gian rất lâu mới có thể hồi phục.

"Nặng thật."

Lâm Nhất nhặt bảo liên Huyền Lôi dưới đất lên, sắc mặt trầm xuống, thứ này đúng là nặng khủng khiếp.

Với thân thể của hắn mà còn khá chật vật, dùng toàn lực thúc giục, sơ sẩy là tự làm bị thương bản thân.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!