Soat!
Lâm Nhat dẫm manh chan xuong đat, than hình bat ngo vot len, lao thang lên không trung.
Gặp phải đối thủ mạnh như thế này, dường như kiếm tâm cũng không còn vô địch như trước, đối phương quá nhanh.
Ma uy lan tràn, ánh bạc vây quanh, vô hình trung cũng áp chế được kiếm tâm.
Soạt soạt soạt!
Mai rùa dưới mặt đất giống như hòn đá mọc chân, trườn đi từng chút.
Lâm Nhất dốc hết toàn lực, không ngừng giang co với Ma Linh mắt bạc trên không trung. Những lần giao đấu trước đó, chỉ một chiêu đã bị phá, khiến Lâm Nhất nhận ra khoảng cách giữa mình và Ma Linh mắt bạc.
Nếu Ma Linh mắt bạc không mở con mắt ma kia ra, có lẽ còn có thể đánh.
Nhưng khi mắt ma mo ra, thì nhu là ton tại vo địch trong Loi Đình Thiên Cung
này.
Ngay khi Lâm Nhất không trụ nổi nữa, trong trời đất truyền đến tiếng tiêu, âm thanh có phong vận cổ xưa, tựa như tiếng phượng hót, từng nốt nhạc ngân vang như chim hồng lướt ngang qua trời đất.
Hư không như mặt trống, dưới tiếng tiêu vang vọng, xuất hiện từng gợn sóng lăn tăn.
Tang tang tang!
Tiếng tiêu hào hùng rộng lớn, hùng vĩ cuồn cuộn, như thánh nhân giáng thế giữa trời đất. Trong gió mây biến đổi, có tiếng chuông đại đạo vang khắp bốn phương.
Trên trời dưới đất, chỉ mình ta tôn quý!
Đây là âm Đại Thánh, bá đạo, hào sảng, không ai sánh kịp.
Keng keng!
Tia sáng đỏ lửa theo tiếng tiêu phủ đầy bầu trời, con Chu Tước ẩn chứa khí tức thần thánh gào thét bay đến, cùng tiếng tiêu lao xuống.
Ngọn lửa trên người Chu Tước cực kỳ khắc chế ma uy này, còn bị tiếng tiêu khống chế, áp chế được Ma Linh kiêu ngạo kia.
Lâm Nhat quay đau nhìn, thay Mai Tử Hoa đứng duoi chiec cau cau vong, thổi tiêu đấu ma.
Mai Tử Họa luc nay, phong thần tuan lang, co phong thai tien nhan thượng cổ, phiêu dật như tiên như ảo, một người một tiêu, gánh cả không gian tiếng tiêu cuồn cuộn trời đất.
Khúc kết thúc, Ma Linh bị Chu Tước đánh bay, trên thân đầy vết thương do ngọn lửa thiêu đốt.
Vút!
Mai Tử Họa buông tiêu, mỉm cười nói: "Lâm Tiêu, còn nhớ lời Mai mỗ từng nói chứ? Có ta ở đây, Lôi Đình Thiên Cung này, ngươi muốn chết cũng không dễ đâu!"
Sắc mặt Lâm Nhất nghiêm trọng, sợ tên này thêm kịch quá đà, vội nói: "Chạy trước rồi tính, Ma Linh mắt bạc này không đơn giản như ngươi nghĩ đâu."
“Không sao, ta tự có cách đối phó!"
Mai Tử Họa khẽ cười, vô cùng tự tin, Lâm Nhất thoáng giật mình, lấy đâu ra tự tin thế?
Âm!
Chỉ thấy Ma Linh mắt bạc bị đánh bay kia lao vút lên, trong mắt ma bùng phát ánh bạc, vết thương đang dần hồi phục.
Lâm Nhất nhìn mà tim đập chân run, còn Mai Tử Hoa thì vẫn ung dung không hoảng, bình tĩnh nói: "Lâm huynh đừng lo, cứ xem thủ đoạn của ta!"
Y rất tự tin, thấy Ma Linh lao đến cũng không hề có ý định lùi bước.
Thậm chí còn không cần thổi tiêu, đến âm Đại Thánh cũng chẳng cần dùng.
Âm!
Khi Ma Linh mắt bạc còn cách hai ngàn mét, Mai Tử Họa động đậy, y giơ tay khe vẫy, sau lưng lap tức hiện ra khí tức Lôi Đình Huyền Vũ cổ xưa.
Rầm rầm rầm!
Vô số tia chớp bạc giao hòa, từng đạo thánh văn liên tục dung hợp, nhanh chóng hóa thành bức tranh Huyền Vũ dày nặng vô song.
Uy áp trên người Mai Tử Họa tăng vọt, đạt đến mức độ không thể tin nổi.
Y cũng có huyết mạch Huyền Vũ?
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!