Rầm rầm rầm!
Ma quang mà Ma Linh mắt bạc văng ra, như hoa tuyết đen phủ đầy trời, từng chút tan chảy, ma uy trên người giảm mạnh.
"Hay cho ông đay, Cổ Tuan, con noi mình không phải hậu duệ Huyen Vũ!" Lâm Nhất trầm giọng nói.
Giết!
Sau khi đánh bại địch, Cổ Tuấn cầm vật tổ Huyền Vũ, lao đến công kích.
Khí thế như cầu vồng, hung mãnh như rồng!
Dường như ông ta thật sự đã luyện hóa được vật tổ Huyền Vũ, vật thể khổng lồ như cột đá ban đầu, lúc này trong tay ông ta biến thành cây gậy.
Tuy thánh vật đã thu nhỏ kích cỡ, nhưng uy lực càng lớn, cũng càng thuận tay hơn.
Bốp bốp bốp!
Cổ Tuấn và Ma Linh mắt bạc lao vao chém giet, tran chiến dữ dội kinh thiên động địa, rất nhanh phía sau hai người đồng thời hiện ra dị tượng Huyền Vũ cổ xưʼa.
Nhìn từ xa, ánh bạc lấp lánh, ma quang rung trời.
Từng ánh bạc rải khắp mấy ngàn dặm, mặt đất đầy sấm sét màu bạc, từng đạo ma quang dài ngàn trượng, xông thẳng lên trời, xé rách tầng mây thành từng khe nứt.
Đáng sợ!
Lâm Nhất thấy cảnh này, trong kinh ngạc cũng thở phào.
Hắn ngồi xếp bằng, nhắm mắt vận chuyển Thanh Long Phá Thiên Quyết, xì xì, trong thần cốt Thanh Long sinh ra từng đạo long văn tím vàng mới.
Những long văn tím vàng bị phá huỷ khi rời thân lúc nãy, đang hồi phục với tốc độ kinh người.
Đợi đến khi Lâm Nhất mở mắt ra lần nữa, mười vạn đạo long văn tím vàng đều đã phục hồi hoàn toàn, vết thương khi nãy cũng hồi phục.
Phù!
Hắn thở ra hơi trọc khí, ánh sáng trong mắt loé lên, hoàn toàn không nhìn ra là vừa rồi đã bị thương nặng.
Có bóng người đáp xuống, chính là Cổ Tuấn bụi bặm trở về, Lâm Nhất chậm rãi đứng dậy nói: "Giải quyết rồi?"
"Giải quyết cái đầu ngươi, chạy mau!"
Cổ Tuấn chẳng buồn nhìn hắn, quay người bỏ chạy, bước thấp bước cao, vô cùng chật vật.
Lúc này Lâm Nhất mới phát hiện, ông ta đã gãy một chân, mỗi bước đi máu đều tuôn ra.
Chuyện này ...
Sắc mặt Lâm Nhất hơi thay đổi, ngẩng đầu nhìn, nơi xa ánh bạc bùng nổ, tiếng gầm của ma quái vang lên, khiến đất trời rung chuyển.
Ma quang màu bạc giáng xuống, Ma Linh mắt bạc từ trên trời giáng xuống, ánh mắt nhìn qua hai hướng, sau đó trên mặt lộ vẻ do dự.
Vút!
Cuối cùng, gã đuổi theo hướng của Cổ Tuấn.
Nửa canh giờ sau, Lâm Nhất thấy Ma Linh mắt bạc mãi vẫn chưa đuổi đến, không khỏi lấy làm lạ, chẳng lẽ đã cắt đuôi được con quái đó rồi?
“Cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi."
Đang vô cùng ngạc nhiên, trên mặt Cổ Tuấn lộ vẻ vui mừng, không biết từ đâu mò tới.
"Ma Linh mắt bạc đâu?"
Lâm Nhất buột miệng hỏi.
"Ngươi quay đầu nhìn xem." Cổ Tuấn ra sức bĩu môi.
Lâm Nhất quay đầu nhìn, lập tức bị dọa đến mặt mũi trắng bệch, con Ma Linh mắt bạc vừa rồi còn chưa thấy bóng dáng giờ hiện ra, bám dai như đỉa.
"Ông dẫn nó tới đấy à?" Lâm Nhất giận dữ nói.
Vút vút!
Lâm Nhất lập tức quay người đuổi theo Cổ Tuấn, nhưng lão già này rõ ràng đã què một chân, vậy mà tốc độ vẫn nhanh đến mức kinh người.
Tốn rất nhiều sức, Lâm Nhất mới miễn cưỡng đuổi kịp, trên mặt lộ vẻ nhọc nhắn.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!