Thời gian trôi qua, số lượng bán Thánh Huyền Vũ trong quảng trường dưới đáy nước dần giảm bớt.
Tình hình vốn đã tranh đấu rất kịch liệt, giờ trở nên đẫm máu hơn, máu chảy trong khu vực này càng lúc càng kinh người.
Máu trong hồ lôi dịch cực kỳ bắt mắt, mọi người đều đang kịch liệt tranh đoạt bảo châu Huyền Vũ.
Không ai phát hiện ra hoa văn Huyền Vũ trên quảng trường, dưới sự thấm đẫm của máu, đang thay đổi từng chút.
Mà ở nơi sâu hơn trong quảng trường, pho tượng bạc kia đang lặng lẽ nuốt lấy từng giọt máu trong hồ nước.
"Lạ thật, hoa văn này dường như có chút thay đổi."
Người đứng ngoai cuoc như Mai Tử Họa, trong luc buồn chán đã kinh ngạc phát hiện ra trên hoa văn Huyền Vũ hiện lên nhiều thánh văn.
Cùng với cái chết của những bán Thánh, hoa văn Huyền Vũ khắc trên nền đất càng lúc càng rõ ràng, đặc biệt dưới sự tô điểm của máu, Huyền Vũ như đang thở, dần tỉnh dậy.
Trong mắt Mai Tử Họa lóe lên vẻ khác lạ, y ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Nhất, phát hiện Lâm Nhất đang thu bảo châu Huyền Vũ.
Cuối cùng, Mai Tử Họa can răng bơi về phía hoa văn Huyền Vũ.
Nửa nén nhang sau.
An Lưu Yên tiến đến gần Lâm Nhất, nói: "Công tử, chín viên rồi."
"Được."
Trên mặt Lâm Nhất lộ ra nụ cười, hắn đã thu được mười chín viên bảo châu Huyền Vũ, số lượng như vậy đủ để hắn đánh thẳng đến Long Mạch tầng chín đỉnh phong.
Hai người thu hoạch cũng xem như không tệ, mơ hồ toàn bộ bán Thánh đều đã tọa hóa, lúc này thu tay cũng là lựa chọn không tồi.
Vút!
Nhưng đúng lúc này, có bảy bóng người lao tới.
“Không hổ là người đứng đầu Bảng Lang Nha và bà chủ An, số lượng bảo châu Huyền Vũ thu được thật khiến người ta ghen tị."
Dẫn đầu là người đàn ông mặc áo đen, trong mắt lóe lên vẻ tham lam, nhìn chằm chẳm vào hai người.
Hiện tại ở quảng trường đáy nước, bảo châu Huyền Vũ có thể tranh đoạt hầu như đều đã bị đoạt xong.
Muốn thu được nhiều bảo châu Huyền Vũ hơn, chỉ có thể cướp từ tay người khác, tình cảnh như vậy đang diễn ra khắp nơi trong quảng trường dưới nước.
Không chỉ riêng đám người Lâm Nhất, nhiều cường giả cảnh giới Sinh Huyền muốn nhân cơ hội này rut lui, hầu như đều bị người khác quấn lấy.
Muốn toàn thân rút lui, dường như không phải việc dễ dàng.
Lâm Nhất hơi sững người, rồi trong mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo, nói: "Thú vị thật, ta còn chưa nhắm vào người khác, đã bị nhắm tới rồi. Giao ra một nửa bảo châu Huyền Vũ, nếu không thì tất cả phải chết."
Vài người rõ ràng sững sờ, bọn họ có tổng cộng bảy người, ai nấy đều có tu vi cảnh giới Sinh Huyền tầng ba đỉnh phong, người dẫn đầu thậm chí đạt đến tầng bốn.
Khẩu khí của Lâm Nhất, không khỏi quá ngông cuồng rồi.
"Ngươi muốn ... " Người đàn ông mặc áo đen dẫn đầu còn chưa kịp nói hết, Lâm Nhất đã lao tới.
Âm
Mười vạn đạo long văn tím vàng quấn quanh thân hắn, thân ảnh lóe lên phát ra tiếng rồng ngam dữ dội, Lam Nhat như con Thương Long vồ tới.
Âm ầm ầm!
Thánh thể Thương Long giúp hắn trong hồ Lôi này không chỉ không bị cản trở, ngược lại còn hấp thụ được sức mạnh khủng khiếp từ lôi điện.
Còn đối phương dù có tu vi cao, trong hồ Lôi Long Kiếp này cũng chỉ phát huy được sáu phần thực lực, xem như rất lợi hại rồi.
Đợi đến khi hắn tung quyền, mười vạn đạo long văn tím vàng ngưng tụ thành cái đầu rồng gầm thét xông ra.
Người đàn ông mặc áo đen thấy vậy, sắc mặt trầm xuống, thân thể lập tức xuất hiện lớp vảy đen, vảy đó lóe lên ánh sáng như kim loại.
Hiển nhiên, thân thể của gã cũng không kém chút nào.
Bốp!
Hai luồng quyền quang va chạm, sức mạnh cuồn cuộn khuếch tán ra, bốn phía quanh hồ nước nổ tung dữ dội.
“Kiếm!"
Giữa trán Lâm Nhất lóe lên ánh sáng, kiếm ý phun trào, toàn thân phát ra ánh sáng vàng, toàn bộ sức mạnh Long Nguyên công kích từ đối phương chém nát thành hư vô.
Giao đấu như vậy, hắn chưa lùi bước nào, ngược lại đối phương bị đánh lùi mấy bước.
"Kiếm ý thật đáng sợ ... "
Trong mắt người đàn ông mặc áo đen lóe lên vẻ kiêng ky, biết Lâm Nhất không thể xem thường, lập tức không giữ nữa, lần nữa lao lên tấn công.
Khi Lâm Nhất đang giao đấu với người này, An Lưu Yên cũng đã ra tay, thân hình nàng ta vô cùng linh hoạt.
Một mình đối đầu với sáu người, vậy mà nàng ta còn thể hiện ra sức chiến đấu còn khoa trương hơn cả Lâm Nhất.
"Vạn Tượng Ma Đồng!"
Trong sau tham đoi mắt nang ta, bất ngo có đám hoa nở rộ, như kính vạn hoa chồng chất.
Sáu người còn chưa kịp phản ứng, đã bị kéo vào ảo cảnh, ảo cảnh này được tạo thành từ vô số cây quạt màu máu, từng cây quạt đan xen như cầu dài.
Mấy người bị vây bên trong, ngẩng đầu nhìn, mỗi cây quạt đều có một An Lưu Yên.
Khi mấy người cố gắng giữ tỉnh táo, vẫn bị những cây quạt máu cắt ra từng vết thương trên người.
Khi sáu người thoát khỏi ảo cảnh, vút, cây quạt Huyền Nguyệt trong tay An Lưu Yên như kinh hồng lao vút đi.
Vút vút vút!
Cây quạt Huyền Nguyệt xoay tròn, từng phiến quạt như lưỡi dao, cứa lên cổ từng người tạo thành vết máu.
Phụt!
Sắc mặt sáu người tái nhợt, sợ đến chết khiếp, đồng loạt ôm cổ, vẻ mặt vô cùng hoảng loạn.
"Muốn chạy ư?"
An Lưu Yên nhướn mày, đuổi theo chém giết, cướp toàn bộ bảo châu Huyền Vũ trên người bọn họ.
Phụt!
Cùng lúc đó, người đàn ông mặc áo đen bên phía Lâm Nhất bị chiêu Đạn Chỉ Thần Kiếm đánh bay ra ngoài. Trước ngực xuất hiện cái lỗ, máu không ngừng tuôn chảy, hoàn toàn hoảng loạn.
Gã nhìn đồng bọn đã chọn cách bỏ chạy, sáu người đó cổ như bị chém đứt, đã sớm mất đi chiến ý, đang liều mạng bỏ chạy khỏi khu vực này.
"Cho ngươi."
Người đàn ông mặc áo đen mặt hiện vẻ không cam lòng, ném ba viên bảo châu Huyền Vũ rồi quay người rời đi.
Lâm Nhất cũng không khách sáo, đưa tay nhận ba viên bảo châu Huyền Vũ.
"Trên người gã có một nửa số bảo châu Huyền Vũ, chắc chắn không chỉ có bấy nhiêu." An Lưu Yên bước tới nói, nàng ta thu được mười bốn viên bảo châu Huyền Vũ trên người sáu người kia.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!