"Được!"
Trong mắt An Lưu Yên trào dâng kích động. Nàng ta biết rõ bảo châu Huyền Vũ quý giá đến mức nào.
Véo!
Hai người nhanh như cắt, lao vào quảng trường cổ dưới nước, thu lấy từng viên bảo châu Huyền Vũ.
Mai Tử Họa thì thảm hơn. Mặt y tái mét, nhìn bảo châu Huyền Vũ mà lực bất tòng tâm.
Bên kia đánh quá ghê, y cũng chẳng dám bừa bãi dùng nhạc khí, liều mạng xông lên chẳng khác nào tự tìm đường chết.
"Hehe, xông lên!"
Khấu Thiên Hóa nhe răng cười, dẫn theo Nguyên Hoành Ung và Thạch phu nhân chém giết thẳng tới.
Vũ Văn Tu đảo mắt quan sát một vòng, gã hơi do dự, thấy khu vực này rất cổ quái. Nhưng không tranh thì bảo châu Huyền Vũ sẽ bị đám người kia hốt sạch.
Trầm ngâm hồi lâu, gã rốt cuộc cũng quyết định ra tay xông vào.
Thời khắc ấy, giữa trận loạn chiến tứ phương, quảng trường dưới nước trở nên cực kỳ đẫm máu.
Nhất là sau khi Khấu Thiên Hóa ra tay, thủ đoạn của gã tàn nhẫn vô cùng, không chỉ cướp bảo châu Huyền Vũ, hơi không vừa mắt là giết người ngay lập tức.
Chẳng mấy chốc, khu vực này đã loang đầy máu tươi, biến quảng trường thành một nơi tanh nồng sát khí.
Không ai để ý!
Theo máu tươi thấm xuống, trên đồ án Huyền Vũ của quảng trường dưới nước, từng nét thánh văn bắt đầu sáng lên.
Ở nơi sâu nhất của quảng trường, một pho tượng bạc cao mười trượng cũng đang hấp thu máu tươi trôi nổi trong hồ nước.
"Tám viên!"
Lâm Nhất dùng long văn hộ thể, lại thu thêm một viên bảo châu Huyền Vũ.
Vì còn kiêng dè Vũ Văn Tu và Khấu Thiên Hóa, tốc độ thu đồ của hắn không quá nhanh, nhưng rất ổn định. Nhiều người nóng ruột vội ôm bảo châu, không để ý khiến cho lôi đình xộc thẳng vào thân làm cho khốn đốn thảm hại.
Kế đó sơ sẩy một chút là bị kẻ khác chém chết ngay.
Vút
Lâm Nhất đến bên An Lưu Yên: "Được mấy viên rồi?"
'Năm viên".
An Lưu Yên nói, không giấu nổi vui mừng.
Tính ra đây là thu hoạch khá tốt. Lúc này quảng trường dưới nước vẫn đang hỗn chiến, bảo châu Huyền Vũ nhiều nhưng người tranh đoạt cũng không ít.
Lòng tham của con người không có điểm dừng. Khá nhiều người lấy được vài viên vẫn chẳng có ý rời đi.
Lâm Nhất và An Lưu Yên thì đỡ hơn, cả hai vốn có chút danh tiếng, không phải ai cũng dám nhắm vào họ.
"Thiếu chủ, thẳng nhóc kia sắp thu đủ chín viên bảo châu Huyền Vũ rồi", Nguyên Hoành Ưng ghé tai Khấu Thiên Hóa, thì thầm giọng đầy độc địa.
Ba người bọn chúng liên thủ mới thu được chín viên, một mình Lâm Nhất đã ngang ngửa cả bọn.
Khấu Thiên Hóa không mấy bận tâm, cười: "Hắn có thân thể rất mạnh, lại là Thánh Thể Thương Long, nơi này hợp hắn. Không sao, để hắn đắc ý một lúc đi. Miếng thịt lớn thế này, mình ta cũng chẳng ăn xuể".
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!