"Ý ông là gì?"
An Lưu Yên cảnh giác hỏi.
Cổ Tuấn lắc đầu, nét mặt căng thẳng: "Ta cũng không thể nói rõ".
Lâm Nhất nhìn cham cham Cổ Tuấn, chắc chắn ông ta còn đang giấu chuyện gì đó.
Bị hắn nhìn đến rợn tóc gáy, Cổ Tuấn làu bàu: "Nhóc con, đừng có trừng mắt nhìn ta. Ta thật sự không phải hậu duệ Huyền Vũ!"
Lâm Nhất không thèm chấp nữa, tiếp tục đi lên phía trước.
Vùng này lôi kiếp trở nên hung bạo. Tiếng kêu thảm vang dậy khiến đám người vốn hỗn loạn chen chúc bỗng thưa hẳn.
Mọi người đều kéo giãn khoảng cách, không dám tụ lại, ai nấy căng thẳng đề phòng. Tất cả bọn họ đều vì động phủ Lôi Đình Huyền Vũ mà đến.
Nhưng chẳng ai muốn chết dọc đường, chưa thấy bóng bảo vật đã mất mạng, oan uống quá.
Đám đông đông đến phát khiếp ấy rất tự giác tách ra, rồi ai nấy thi triển đủ loại thủ đoạn giữ mạng.
Long nguyên toàn thân cuồn cuộn, gần như dốc hết mọi chiêu có thể dùng.
Ba người Lâm Nhất né tránh từng bước, bất giác cũng chậm lại. Bất chợt, kiếm tâm của Lâm Nhất cảm ứng thấy một luồng nguy hiểm.
"Dừng lại".
Lâm Nhất lập tức khựng bước, ngẩng lên, thấy mấy trăm dặm xa có những đám mây đen tụ thành một vòng xoáy đang quay.
Trong xoáy ấy, nở ra ánh sáng sấm sét chói lòa, cuồn cuộn như dung nham.
Cảnh này đối với Lâm Nhất quá đỗi quen thuộc. Sau khi Long mạch của hắn vượt chín nghìn trượng, ở lõi lôi kiếp luôn sinh ra lôi tương, hóa thành Long kiếp lôi trì
Mà vòng xoáy trước mắt còn lớn hơn cái hắn gặp lúc độ kiếp lần trước cả chục lần.
"Long kiếp lôi trì!"
Thân thể Lâm Nhất hơi run, trong mắt lần đầu hiện ra vẻ kiêng dè, xen chút sợ
hãi.
Địa cung Huyền Vũ đúng là quá gần cấm địa biển Chết!
Âm
Vừa lúc Lâm Nhất buột miệng, vòng xoáy sấm sét như chiếc vò từ trên trời đổ xuống, lôi tương màu trắng xóa đến chói mắt gào thét trút xuống tựa ngân hà.
Rầm rầm!
Dải ngân hà bắn tung, tách ra vô số nhánh, theo gió điên cuồng cuộn lên, trút xuống vùng biển này không chút kiêng dè.
Xèo!
Chỉ trong chớp mắt, hơn trăm người đã bị đánh tan tại chỗ, chẳng kịp vận bất cứ thủ đoạn nào.
Quá thảm! Thậm chí chưa kịp kêu một tiếng, trăm người đã tan biến. Những tu sĩ cảnh giới Sinh Huyền ở đây phần lớn đều từng trải qua nhiều phen sống chết,
Vậy mà cảnh tượng này vẫn khiến không ít người sững sờ mất vía, trong mắt chỉ còn nỗi kinh hoàng.
"Chạy!"
"Mau chạy đi!"
"Là Long kiếp lôi trì!"
Vòng xoáy lôi đình như vò trời đổ ngược trên cao, dưới tiếng gió gào càng lúc càng mở rộng, cả vùng biển bị oanh tạc dữ dội.
"Đi!'
Lâm Nhất chẳng kịp nghĩ nhiều, nắm tay An Lưu Yên, thúc thân pháp đến cực hạn, hóa thành một đường kinh hồng lướt tránh.
Âm
Gần như ngay tức thì, chỗ han vừa đứng bị điện quang như sông lớn nện xuống.
Lâm Nhất ngoái nhìn, sắc mặt biến đổi hẳn: "Lão Cổ!"
Cả vùng ấy đến nước biển cũng bốc hơi, bóng lưng lão Cổ chẳng còn, chết không còn một mảnh xác.
An Lưu Yên cũng hít một hơi lạnh, kinh hãi tột cùng: thứ này ... quá đáng sợ.
"Nhìn cái gì nữa, chạy đi chứ!"
Đúng lúc hai người còn choáng váng, phía trước vang lên một tiếng gọi, cả hai vội ngoảnh lại.
Thì ra lão Cổ đã chạy như ma đuổi, chẳng thèm ngoái đầu, giữa lôi tương tung tóe như ngân hà vẫn thi triển đủ trò để né tránh.
Người bên cạnh gần như chết sạch, lão già này lại chẳng hề hấn, thoáng chốc đã sắp bỏ hai người lại không thấy bóng.
Lão già này chạy nhanh thật!
Khóe miệng Lâm Nhất giật giật, kéo An Lưu Yên đuổi theo.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!