Lâm Nhất ngồi xếp bằng, vận chuyển Tử Diên Kiếm Quyết, điều động toàn bộ chân nguyên trong cơ thể, hướng thẳng về phía tim.
Toàn bộ tinh nguyên bao bọc lấy Khô Huyền Mật Thược, chẳng bao lâu sau, ý niệm và tinh nguyên của hắn hòa làm một với chìa khóa bí mật.
Lâm Nhat tap trung tinh than, đieu khien Kho Huyen Mat Thược, tiep tuc thôn phệ Đại Thánh Chi Nguyên đã hóa thành luồng sáng tràn vào cơ thể.
Xoẹt xoẹt!
Chìa khóa bí mật cắm ở ngực, máu tươi trong tim không ngừng chảy ra.
Hắn đau đớn toàn thân, nhưng không dám phân tâm, chỉ có thể nghiến răng chịu đựng.
Sức mạnh của Đại Thánh Chi Nguyên quá mức kinh khủng, chỉ có Khô Huyền Mật Thược mới có thể làm vật chứa, thân thể hắn dù đã sánh ngang thánh khí thiên văn, vẫn còn cách quá xa.
Lục phủ ngũ tạng, máu thịt xương cốt của hắn vẫn chưa trải qua quá trình rèn luyện thực sự để đạt đến Thánh cấp.
Vẫn chưa đủ, vẫn còn cách quá xa mới có thể gánh chịu Đại Thánh Chi Nguyên.
Trong cơn đau đớn tận cùng, Lâm Nhất dần dần chìm vào trạng thái quên mình, hoàn toàn mất đi cảm giác với mọi thứ xung quanh.
Toàn bộ tinh thần, chỉ còn tập trung cho việc khống chế chìa khóa bí mật, phong ấn Đại Thánh Chi Nguyên.
Vút
Ngoài bảo sơn, một bóng người lặng lẽ tiến vào.
Là kiếm đế Ngự Thanh Phong!
Ngự Thanh Phong nhẹ nhàng đáp xuống đất, ngẩng đầu nhìn về phía bảo sơn, nơi từng cây Thánh Dược đều đã khô héo rũ tàn. Toàn bộ tinh hoa của Thánh Dược hóa thành làn tiên khí như sương, tràn ngập khắp mọi ngóc ngách trong không gian.
Những kẻ bị giam cam như Giang Ly Tran và đám bạn, cơ thể đang vô thức thôn phệ luồng tinh hoa Thánh Dược sót lại ấy.
Tinh hoa Thánh Dược như tiên khí này chậm rãi tràn vào bên trong cơ thể, khí tức trên thân bọn họ không ngừng tăng mạnh với tốc độ đáng sợ mắt thường có thể thấy được.
'Đáng tiếc."
Ngự Thanh Phong nhìn về phía ruộng thuốc bị hủy hoại, khẽ thở dài, nhưng rồi lại nói: "Bọn nhóc này gặp may rồi."
Ánh mắt ông ta lướt qua đám người Giang Ly Trần, tùy ý nhìn một vòng, đến khi trông thấy Diệp Tử Lăng, trong mắt ông ta ánh lên vẻ kinh ngạc rõ rệt.
Vút
Gần như ngay lập tức, Ngự Thanh Phong đa xuất hiện trước mặt Diệp Tử Lăng, đôi mắt lộ ra vẻ hứng thú.
"Kiếm thể Thần Long, huyết mạch thánh giả của thế gia Tuyết Diệu Hoa, quả là một mầm non thiên tài. Ngần ấy năm, chắc hẳn chịu không ít khổ sở rồi" Ngự Thanh Phong lẩm bẩm, nhẹ giọng nói.
Chỉ cần một trong hai yếu tố trên thức tỉnh, cũng đủ để sánh ngang thiên mệnh siêu phàm, nhưng nếu cả hai cùng thức tỉnh thì sẽ tạo ra mâu thuẫn.
"Ngự Thanh Phong, ngươi đến rồi."
Khô Huyền Đại Thánh liếc nhìn, thản nhiên nói.
"Cứ làm việc của ngươi đi, ta đi dạo một chút. Đám nhóc này cũng thú vị đấy."
Ngự Thanh Phong cười khẽ, nhẹ giọng nói: "Giúp ngươi một chút vậy."
Nói xong, ông ta giơ một ngón tay chạm vào giữa trán Diệp Tử Lăng. Trong khoảnh khắc, một tiếng rồng ngâm vang lên từ sâu trong cơ thể nàng ấy. Những bông tuyết tím bỗng chốc bung nở từ trong cơ thể, bông tuyết lạnh như băng, từng cánh hoa ẩn chứa sức mạnh lôi điện đáng sợ.
Dưới sự điều động của ông ta, kiếm thể Thần Long và huyết mạch Tuyết Diệu Hoa, thần kỳ hòa làm một.
"Tuyết hoa, thần long, hai cái dung hợp thì đặt tên gì cho hay nhỉ?"
Ngự Thanh Phong suy tư chốc lát, bỗng ánh mắt sáng lên, bật cười: "Tuyết Hoa Nữ Thần Long, nghe cũng khá đấy."
Ông ta khẽ gật đầu, ánh mắt chuyển sang Tô Hàm Nguyệt, không khỏi khen ngợi nhan sắc của nàng. Nhưng ngay sau đó, nụ cười trên mặt dần dần biến mất.
"Khí tức của cố nhân"
Lần hiếm hoi, sắc mặt kiếm đế biến hóa. Trong cơ thể Tô Hàm Nguyệt, một luồng sức mạnh nào đó đang bị phong ấn, dường như xuất phát từ người bạn cũ kia
"Thú vị thật."
Ngự Thanh Phong khẽ cười, nhưng không đến gần Tô Hàm Nguyệt, mà chỉ thoắt cái đã xuất hiện bên cạnh Khô Huyền Đại Thánh.
Nhìn máu tươi vẫn chảy trước ngực Lâm Nhất, ông ta lắc đầu, trầm ngâm: "Thảm thật, cần gì phải làm đến mức này?"
"Đại Thánh Chi Nguyên, nếu không có vật chứa, trực tiếp dung nhập vào cơ thể, có khác gì chết đâu?" Khô Huyền Đại Thánh bình thản, nhẹ giọng nói.
Ngự Thanh Phong liếc nhìn ông ấy một cái, nhẹ giọng: "Thì ra đây chính là Khô Huyền Mật Thược, bảo sao ta chưa từng nghe qua. Được rồi, ta đến để lấy tháp Linh Lung. Năm đó ta giúp ngươi một lần, giờ ngươi đã đợi được đến lúc người cần đợi, ta lấy tháp đi chắc không vấn đề gì chứ."
"Chờ thêm chút đã."
Khô Huyền Đại Thánh không từ chối, chỉ nhẹ giọng nói: "Đợi bọn trẻ rời đi, ngươi hẵng lấy."
"Cũng được."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!