"Đừng để ta nhìn thấy các ngươi trong bảo điện, nếu không gặp một lần đánh một lần. Người khác sợ Huyền Thiên Tông các ngươi, nhưng Công Tôn Viêm ta không sợ!"
Công Tôn Viêm không giết hai người này, trên thực tế thì cũng không dám giết.
Chỉ sỉ nhục một phen, để cho hai người họ đi.
Cuối cùng cũng có chút phong thái yêu nghiệt, ở trong đảo Khô Huyền này, nhìn đâu cũng thấy Đại Thần Đan và thiên mệnh siêu phàm, gã đã cụp đuôi làm người trong thời gian rất lâu.
Trên thực tế, bản tính của gã rất là khoe khoang, điều này đã được thể hiện rõ ràng trong đại hội Tàng Kiếm Lâu ở Thanh Nham.
Ánh mắt Công Tôn Viêm đảo qua, nhìn vào bức họa trên cột đá, ánh mắt nhất thời sáng lên.
Gã bước nhanh về phía trước, phải mất vai lần mới có thể phá hỏng phong ấn, gã giơ tay lên cầm lấy bức họa.
"Tới tay rồi!"
Trong mắt Công Tôn Viêm khó nén vui mừng, hưng phấn không thôi.
Trong lòng gã thấp thỏm, rất kích động, có lẽ đây chính là vận may vô cùng
lớn.
Bốp!
Bức họa bay ra khỏi tay gã, lơ lửng ở giữa không trung rồi mở ra, đó là một bức chân dung. Công Tôn Viêm hơi thất vọng, nếu là một bức họa khai sáng thì tốt, có thể học một môn võ cổ, thực lực sẽ lột xác trong nháy mắt.
"Cái này ... sao có thể!"
Nhưng khi bức họa hoàn toàn mở ra, sắc mặt Công Tôn Viêm đờ đẫn, há to miệng vô cùng kinh ngạc.
Cả người choáng váng, sắc mặt tái nhợt, hoàn toàn ngoài dự liệu của gã. Gã tưởng bức chân dung này vẽ một người cổ, nhưng hoàn toàn không ngờ, gã lại biết người trong bức họa, không chỉ biết, mà còn không thể quen thuộc hơn được nữa.
Người trong tranh chính là Kiếm Đế - Ngự Thanh Phong!
Người sáng lập Thiên Tuyệt Thành, năm đó Ngự Thanh Phong một người một kiếm chém xuống hai tòa chủ phong.
Dùng sức một mình mà tiêu diệt một thánh địa, ba ngàn năm đến nay vẫn chưa khôi phục nguyên khí.
Ngày thường Công Tôn Viêm tự xưng tài năng xuất chúng của Kiếm Đế, khi còn bé cũng lớn lên ở Thiên Tuyệt Thành cho nên vô cùng quen với bức họa của Kiếm Đế Ngự Thanh Phong.
Mấu chốt là bức họa của Kiếm Đế, sao lại xuất hiện ở tháp Linh Lung.
Chẳng lẽ?
Sắc mặt của Công Tôn Viêm khẽ thay đổi, có rất nhiều tin đồn liên quan tới Khô Huyền Đại Thánh, sau khi Nam Đế chết thì có rất nhiều người đi tìm ông ta gây phiền toái.
Thậm chí có lời đồn, những người khác trong Cửu Đế cũng âm thầm đi tìm Khô Huyền Đại Thánh gây phiền toái.
Người kia không phải là Kiếm Đế đấy chứ?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Công Tôn Viêm khó coi, gã sùng bái Kiếm Đế từ trong lòng, đây chính là thần thoại trong lòng gã.
Nhưng nam Cuu Đe co tình cảm rat tốt, bọn họ cung nhau xây Đe Quốc Thần Long, kết thúc thời đại đen tối hỗn loạn.
Là chiến hữu, là đồng bào, lại có tình bạn trọn đời.
Sau khi Nam Đế chết thì đã mơ ước đến bảo bối của ông ta, sau đó ra tay với học trò của ông ta, đây rõ ràng là chuyện không hề vinh dự.
Cong Ton Viem khong tin Kiem De Ngự Thanh Phong lại lam chuyen này, nhưng bức họa trước mắt chính là sự thật.
Mãi lâu sau gã vẫn chưa tỉnh táo lại, vẻ mặt hoảng hốt.
Hồi lâu, Công Tôn Viêm cười tự giễu nói: "Một bức họa thôi, có thể chứng minh được điều gì chứ, Kiếm Đế là nhân vật lớn đến mức nào, sao có thể làm ra loại chuyển vô sỉ với Khô Huyền Đại Thánh như vậy, ta đang nghĩ gì vậy chứ?"
Nói xong, gã thoải mái hơn không ít, đang muốn tiến lên cất bức họa thì ngoài điện truyền tới một loạt tiếng bước chân.
Khí tức rất quen thuộc, chính là hai tên đệ tử Huyền Thiên Tông vừa rồi.