Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Nam Cung Trạch tức gần chết, con lừa trạch kia nói gã xấu xí thì đã đành, thế mà Lạc Thư Di cũng nói gã xấu.

Nhưng gã cũng đáng đời, Lạc Thư Di rõ ràng đang bực bội, hoàn toàn không quan tâm đến sắc mặt hắn ta.

Gã lên tiếng chế giễu, Lạc Thư Di không dỗi gã mới là lạ.

Chỉ nói vẻn vẹn hai chữ đã đủ khách sáo, gã còn không biết đắc tội với phụ nữ là chuyện đáng sợ đến mức nào.

"Bản thân bia đá kia quả thật không tầm thường, ta hoài nghi trong này có thánh văn nguyên thủy bị phong ấn, chữ phía trên chính là phong cấm." Đường Cảnh đi tới bên người Lạc Thư Di, âm thầm truyền âm nói, đây là bí văn cho nên không thể nói ra cho Nam Cung Trạch nghe được.

"Nếu quả thật là như thế, giá trị bia đá này, sợ rằng vượt quá tưởng tượng của bọn ta."

Lạc Thư Di chớp mắt, âm thầm đáp lại.

Tất cả thánh văn nguyên thủy, đa số đều sinh ra từ thánh dược, xương thú hoặc là quặng mỏ, nhưng phong cấm thánh văn nguyên thủy ở bia đá thì chưa từng nghe nói.

Không đúng, nếu như bản thân tấm bia đá này chính là xương thú thì sao?

Hoac la bản than bia đa chính la hai cot Kim Ô!

Hai người nhanh chóng trao đổi, càng phát hiện ra bia đá cổ không tầm thường, có thể cực kỳ kinh khủng.

Nam Cung Trạch thấy ánh mắt hai người bọn họ lóe lên, môi khẽ nhúc nhích, nhưng lại không nghe thấy gì cả.

Lập tức đoán ra, hai người lén lút truyền âm.

Tức giận!

Hoàn toàn coi như gã không tồn tại, Nam Cung Trạch hơi sốt sắng, cảm thấy bọn họ nói tin tức rất quan trọng, cười nói: "Đường Cảnh, ngươi là Thiếu chủ Huyền Cốc, trình độ hiểu biết về linh văn vượt xa bọn ta, chẳng lẽ biết lai lịch bia đá kia? Nói cho ta nghe một chút với!"

Đường Cảnh liếc nhìn gã một cái, thần sắc lạnh lùng, căn bản không thèm để ý tới.

Chó liếm!

Nam Cung Trạch giận không thể chịu được, trong lòng thầm mắng, con chó liếm không quan tâm đến ông đây.

"Đi thôi!"

Lạc Thư Di dẫn đầu mở thân pháp, bay về phía Thương Vân hòa thượng.

Nam Cung Trạch giễu cợt nói: "Đường Cảnh, nữ thần nhà ngươi đi rồi kìa, còn không mau đuổi theo, nếu còn không theo thì sẽ không kịp nữa."

Sắc mặt Đường Cảnh u ám nói: "Nam Cung Trạch ngươi nên ngắm nghía trong gương thêm đi, cũng nên uống nhiều nước một chút, nếu không ngày nào chết thế nào cũng không biết đâu!"

Nói chuyện làm trì hoãn chốc lát, Lạc Thư Di đã đi xa, Đường Cảnh thúc giục thân pháp nhanh chóng đuổi theo.

"Tốc độ của chó liếm thật nhanh."

Nam Cung Trạch âm thầm tặc lưỡi, thật sự nhìn không ra, tốc độ thân pháp của Thánh Huyền sư Đường Cảnh cũng có thể nhanh như vậy.

"Nhưng lời hắn mới vừa nói có ý gì?" Nam Cung Trạch gãi đầu không hiểu.

"Vậy mà cũng không hiểu sao?"

Chương Tấn của Lôi Hỏa Môn và Ninh Phong của Phỉ Thúy sơn trang tới, Ninh Phong cười nói: "Ý nói ngươi không chỉ xấu xí mà miệng còn vô cùng thối."

Nam Cung Trạch mắng một tiếng, nói: "Huyền Cốc này đúng là yếu đuối, mắng chửi người còn vòng vèo, thật không phải đàn ông đích thực."

"Không nói chuyện này nữa, chắc chắn là Đường Cảnh phát hiện bí mật của bia đá cổ kia."

Trong mắt Chương Tấn lóe lên vẻ bất ngờ, trầm ngâm nói: "Nếu đã không tranh Đại Thánh Chi Nguyên, vậy thì nhất định phải cướp được bia đá cổ, một trăm lẻ tám bảo sơn, nhìn qua rất lớn, nhưng mà bảo vật chân chính lại rất ít. Nữa bia đá cổ này rất có thể là bảo vật quý giá bên cạnh Đại Thánh Chi Nguyên."

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!